Ba ngày sau cuộc gặp gỡ với Chủ Khảo Húc, khi nhóm vẫn đang tìm cách liên hệ với Ông Cả Xuyên để bàn chuyện tiếp cận rìa Ngọc Hư Cung, cả ba cùng nhận được một thông báo bất thường: ba khảo đề riêng biệt, xuất hiện cùng lúc, cùng một khu vực, cùng một mức hạn chót.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Khảo Đề: "Giải cứu người mắc kẹt — hầm chợ cũ" · Độ khó: ★★★★☆ · Hạn: 00:15:00
Ghi chú: Hai người khác cũng đang xử lý tình huống liên quan.
【/THẺ MỆNH】
"Tôi cũng nhận một cái, ở đúng khu vực đó." Đóa nói, giọng cảnh giác ngay lập tức.
"Tôi cũng vậy." Vệ xác nhận, mắt nheo lại. "Cùng một lúc, cùng một chỗ, sau đúng ba ngày kể từ khi Chủ Khảo Húc ghé thăm. Không phải trùng hợp."
Họ tới hầm chợ cũ, một không gian ngầm ẩm thấp bên dưới khu chợ trung tâm, và ngay khi bước xuống, Nghi hiểu ra vấn đề: ba lối vào riêng biệt, mỗi người một lối, dẫn tới ba khu vực khác nhau của hầm, nơi ba nhóm nạn nhân giả định đang "mắc kẹt" cần cứu trong cùng một khung giờ mười lăm phút.
"Đây là một cái bẫy." Nghi nói ngay, nhìn sơ đồ hầm hiện ra mờ nhạt trước mắt. "Nếu chúng ta tách ra, mỗi người xử lý một khu, chúng ta hoàn thành đủ cả ba. Nhưng nếu có bất cứ khu nào khó hơn thật sự so với vẻ ngoài, người ở đó sẽ phải tự xoay xở một mình, không ai kịp hỗ trợ."
"Và nếu chúng ta đi cùng nhau, xử lý từng khu một, chắc chắn không đủ thời gian cho cả ba." Vệ tiếp lời, gương mặt căng thẳng.
Đóa nhìn sơ đồ, tính toán nhanh. "Đây chính xác là loại bẫy nhắm vào một nhóm biết hợp tác. Ai đó muốn buộc chúng ta chọn giữa an toàn cá nhân và tốc độ tập thể."
Nghi hít một hơi sâu, nhìn hai người đồng đội, và đưa ra quyết định trong tích tắc. "Tách ra. Nhưng giữ liên lạc bằng tiếng gõ — ba tiếng nghĩa là cần trợ giúp ngay. Chúng ta đã cùng nhau qua nhiều thứ tệ hơn thế này."
Cả ba chia nhau ba lối, mỗi người lao vào bóng tối ẩm thấp riêng của mình, mang theo một niềm tin mong manh nhưng chắc chắn vào nhau, thứ niềm tin đã được xây dựng qua từng khảo đề chung suốt nhiều ngày qua. Trước khi tách ra, Vệ nắm tay cả hai một lúc, ngắn ngủi nhưng đủ để truyền đi một lời hứa không lời: dù chuyện gì xảy ra, không ai bị bỏ lại.
Khu vực của Nghi là một dãy hành lang hẹp, trần thấp, nơi tiếng nước nhỏ giọt vang vọng liên hồi. Cô tìm thấy "nạn nhân" — một hình bóng mờ ảo bị kẹt dưới một đống gạch vụn — và bắt tay vào việc ngay, dùng đúng kỹ thuật cẩn trọng cô đã học được từ những khảo đề trước: kiểm tra kết cấu trước khi di chuyển bất cứ thứ gì, tránh gây sụp đổ thêm.
Nghi làm việc nhanh nhưng cẩn trọng, gỡ từng viên gạch theo đúng thứ tự để không làm sập thêm phần trần đã yếu, vừa làm vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh từ hai phía còn lại. Bóng tối và tiếng nước nhỏ giọt khiến mọi âm thanh trở nên mơ hồ, khó phân định phương hướng.
Giữa chừng công việc, một tiếng gõ ba lần vang vọng từ xa, mơ hồ nhưng đủ rõ để nhận ra, tín hiệu cầu cứu, và nó tới từ hướng của Vệ. Tim Nghi thắt lại. Cô nhìn "nạn nhân" mờ ảo trước mặt, còn hơn một nửa công việc chưa xong, rồi nhìn về hướng tiếng gõ, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, phải đối diện với chính xác loại lựa chọn cái bẫy này được thiết kế để buộc cô phải đưa ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →