Đêm đó, khi Đóa và Vệ đã trở về chỗ nghỉ riêng, mỗi người mang theo nỗi lo âu của mình sau cuộc gặp gỡ đáng sợ với Chủ Khảo Húc, Nghi ngồi một mình, nhìn xuống Thẻ Mệnh, và quyết định thử một điều cô đã kiềm chế không làm suốt từ khi hệ thống trở lại với lời cảnh báo cẩn trọng.
"Ông có biết ông ta vừa tới không?" Cô hỏi khẽ, không chắc mình có nên hỏi câu này hay không, nhưng không thể kiềm chế được sự lo lắng đang dâng lên.
Khoảng lặng kéo dài, căng thẳng hơn hẳn mọi lần trước.
【HỆ THỐNG】
Biết.
【/HỆ THỐNG】
Chỉ một chữ, nhưng Nghi cảm nhận được một sự nặng nề ẩn sau nó, như thể chính giọng nói ấy cũng đang phải kìm nén một điều gì đó lớn lao.
"Ông ta nói sẽ 'khắc phục' mã số của tôi." Cô nói tiếp, giọng run lên dù cô cố giữ bình tĩnh. "Điều đó có nghĩa là gì? Ông ta có thể làm gì với tôi?"
Khoảng lặng lần này còn dài hơn, và khi câu trả lời cuối cùng hiện ra, nó ngắn tới mức gần như tàn nhẫn trong sự súc tích của nó.
【HỆ THỐNG】
Cẩn trọng.
Đừng để bị chú ý thêm.
【/HỆ THỐNG】
Không có gì trấn an, không có lời hứa bảo vệ nào, chỉ có một lời cảnh báo trần trụi, thực tế tới mức đáng sợ. Nghi hiểu, qua sự ngắn gọn ấy, rằng ngay cả thực thể đang cố gắng bảo vệ cô cũng không dám hứa hẹn điều gì trước quyền lực của Chủ Khảo Húc.
"Ông có sợ ông ta không?" Cô hỏi, một câu hỏi bất chợt nảy ra, cá nhân hơn hẳn mọi câu hỏi trước.
Khoảng lặng kéo dài tới mức Nghi gần như nghĩ sẽ không có câu trả lời nào tới. Rồi, chậm rãi, từng chữ một xuất hiện, với một nhịp điệu khác hẳn, gần như run rẩy.
【HỆ THỐNG】
Ta sợ những gì có thể xảy ra với con.
Không phải cho bản thân ta.
【/HỆ THỐNG】
Nghi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, tim đập chậm lại vì một cảm xúc khó gọi tên, không hẳn là sự nhẹ nhõm, cũng không hẳn là nỗi sợ, mà là một sự cảm động sâu sắc trước bằng chứng rõ ràng nhất từ trước tới giờ rằng, dù bị ràng buộc bởi bao nhiêu luật lệ, dù phải giữ khoảng cách bao nhiêu, thực thể đứng sau giọng nói này thật sự quan tâm tới cô, theo một cách vượt xa phạm vi công việc của một hệ thống thông thường.
Cô tự hỏi, không phải lần đầu tiên, con người thật đứng sau những dòng chữ ấy là ai, đã trải qua điều gì để có thể vừa bị trói buộc chặt chẽ tới mức không được tiết lộ cả tên mình, vừa vẫn giữ được một sự ấm áp đủ để lo lắng cho một khảo sinh xa lạ tới mức bất chấp rủi ro cho chính mình. Càng tìm hiểu, câu hỏi ấy càng trở nên cấp bách hơn cả câu hỏi về thân phận của chính cô.
"Cảm ơn ông." Cô thì thầm. "Vì đã nói thật điều đó."
Không có phản hồi nào thêm, nhưng Nghi không cần thêm nữa. Cô ngồi đó một lúc lâu, nhìn lên bầu trời sương mờ, để cho những cảm xúc lẫn lộn — sợ hãi, biết ơn, quyết tâm — lắng xuống thành một quyết định rõ ràng.
Sáng hôm sau — nếu vẫn có thể gọi bằng từ đó — cô tìm gặp Đóa và Vệ, kể lại cuộc trò chuyện đêm qua, dù giữ lại phần cảm xúc riêng tư nhất cho chính mình.
"Chúng ta tiếp tục, nhưng thận trọng hơn." Cô nói. "Không gặp gỡ công khai nữa. Không thu thập chứng cứ ở những nơi dễ bị theo dõi. Chúng ta cần tìm một cách khác, kín đáo hơn, để tiếp cận bằng chứng thật sự vững chắc, đủ để không ai có thể phủ nhận được nữa."
Đóa gật đầu đồng ý, nhưng Vệ có vẻ trầm ngâm hơn. "Tôi nghĩ đã tới lúc chúng ta cần một nguồn thông tin trực tiếp hơn." Anh ta nói. "Ông Cả Xuyên nói ông ấy còn giữ liên lạc với vài người cũ. Có lẽ đã tới lúc yêu cầu ông ấy giúp một việc lớn hơn — đưa chúng ta tới gần rìa Ngọc Hư Cung, nơi những bằng chứng thật sự được lưu giữ."
Nghi nhìn Vệ, cảm nhận được mức độ rủi ro trong đề nghị ấy, nhưng cũng hiểu rằng, sau cuộc gặp gỡ với Chủ Khảo Húc, họ không còn nhiều thời gian để do dự nữa. "Được." Cô nói, giọng cương quyết. "Chúng ta sẽ hỏi ông ấy."
Đóa nhìn cả hai, một chút lo lắng vẫn còn vương trên gương mặt. "Nếu tiếp cận gần Ngọc Hư Cung, dù chỉ ở rìa, chúng ta sẽ không còn là những khảo sinh tò mò vô hại nữa. Chúng ta sẽ chính thức bước qua một ranh giới không thể quay đầu."
"Chúng ta đã bước qua ranh giới đó từ lâu rồi." Vệ đáp, giọng chắc nịch. "Từ lúc Chủ Khảo Húc đích thân xuất hiện trước mặt chúng ta. Câu hỏi bây giờ không còn là có nên tiếp tục hay không, mà là chúng ta có đủ can đảm để đi hết con đường mình đã chọn hay không."
Ba người nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào, nhưng trong ánh mắt mỗi người, một sự đồng thuận thầm lặng đã được xác lập. Dù con đường phía trước có nguy hiểm tới đâu, không ai trong số họ còn muốn quay đầu lại nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →