Ông ta xuất hiện không báo trước, không một dấu hiệu nào từ Thẻ Mệnh, không một tiếng chuông cảnh báo, giữa lúc cả ba đang ngồi bàn bạc tại góc quảng trường quen thuộc. Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ chỉn chu tới mức gần như phi thực tế, bước tới từ phía sau màn sương, mặc một bộ áo dài màu xám tro, không một nếp nhăn, không một hạt bụi. Ánh mắt ông ta lướt qua cả ba người, chậm rãi, tỉ mỉ, như một người đang kiểm kê tài sản hơn là gặp gỡ con người.
Đóa nhận ra ông ta trước tiên, mặt cô tái đi, tay khẽ nắm lấy tay áo Nghi như một phản xạ bảo vệ. Vệ đứng bật dậy, cả người căng như dây đàn, nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài kiềm chế cần thiết.
"Xin chào." Ông ta nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc thừa thãi, nhưng đúng chuẩn mực lịch sự tới mức khiến người nghe rợn tóc gáy. "Ta là Húc, Chủ Khảo khu vực này. Nghe nói gần đây các khảo sinh có phần... tích cực trong việc tìm hiểu quy trình vận hành của Thiên Khảo."
Nghi cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể. "Chúng tôi chỉ đang cố hiểu rõ hơn luật lệ mình đang tuân theo. Không có gì sai với điều đó, đúng không?"
"Hoàn toàn không sai." Chủ Khảo Húc đáp, khóe miệng ông ta nhếch lên một nụ cười mỏng, không chạm tới đôi mắt lạnh lẽo phía trên. "Điều Bảy trong Điều Lệ Thiên Khảo quy định rõ ràng quyền được tìm hiểu luật lệ của mọi khảo sinh. Ta chỉ ghé qua để đảm bảo các con không hiểu nhầm bất cứ điều gì trong quá trình tìm hiểu ấy."
"Chúng tôi hiểu khá rõ." Vệ nói, giọng có phần thách thức, dù Nghi cảm nhận được sự căng thẳng ẩn dưới lớp vỏ bình tĩnh của anh ta. "Ví dụ, Điều Chín, về việc độ khó khảo đề phải phản ánh đúng hậu quả thực tế."
Có một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ, khi ánh mắt Chủ Khảo Húc lóe lên một tia gì đó khác thường trước khi trở lại vẻ điềm tĩnh tuyệt đối. "Điều Chín, đúng vậy. Một điều luật rất quan trọng, được thiết kế để đảm bảo công bằng tuyệt đối cho mọi khảo sinh." Ông ta nói, từng chữ được chọn lựa cẩn thận như đang đọc từ một văn bản đã chuẩn bị sẵn. "Ta tin tưởng hệ thống của chúng ta vận hành đúng theo điều luật đó, luôn luôn."
"Luôn luôn?" Đóa hỏi, giọng cô run nhẹ nhưng vẫn giữ được sự cương quyết.
"Luôn luôn." Chủ Khảo Húc lặp lại, không một chút do dự, không một chút thay đổi trong giọng điệu. "Nếu các con phát hiện bất cứ trường hợp nào có vẻ như đi ngược lại điều đó, ta khuyến khích các con báo cáo trực tiếp lên văn phòng của ta. Chúng ta luôn hoan nghênh sự giám sát từ chính các khảo sinh, để đảm bảo tính minh bạch tuyệt đối."
Câu nói ấy, dù nghe hoàn toàn hợp lý, hợp thủ tục, lại mang một sắc thái đe dọa ngầm khiến cả ba người rùng mình. Ông ta không ngăn cản họ điều tra. Ông ta còn công khai mời gọi họ báo cáo trực tiếp cho chính mình — người mà họ nghi ngờ chính là kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu. Đó là một nước cờ tàn nhẫn, thể hiện một sự tự tin tuyệt đối rằng dù họ có tìm ra bất cứ điều gì, cũng sẽ không thể làm gì được ông ta.
"Chúng tôi sẽ ghi nhớ điều đó." Nghi nói, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang cuộn trào một cơn giận lạnh.
"Ta mong là vậy." Chủ Khảo Húc gật đầu, một cử chỉ lịch sự hoàn hảo đến mức lạnh lùng. "À, còn một điều nữa." Ông ta nói thêm, như vừa nhớ ra, dù Nghi ngờ rằng đây mới chính là mục đích thật sự của cuộc gặp gỡ này. "Khảo sinh Nghi, ta nghe nói mã số của con trên bảng xếp hạng có phần... bất thường. Ta đã cho người xem xét lại. Có lẽ chỉ là một lỗi kỹ thuật nhỏ, sẽ sớm được khắc phục."
Nghi đứng sững, cảm nhận một nỗi sợ hãi lạnh buốt lan khắp người. "Khắc phục bằng cách nào?"
"Chưa rõ." Chủ Khảo Húc đáp, nụ cười mỏng vẫn giữ nguyên trên môi. "Nhưng con đừng lo lắng. Mọi thứ đều sẽ được xử lý đúng theo quy trình, đúng luật lệ. Chúc các con một ngày tốt lành."
Ông ta quay lưng, bước đi vào màn sương với dáng vẻ ung dung tuyệt đối, để lại ba người đứng đó, tim đập dồn dập, mồ hôi lạnh rịn trên trán, cùng nhận ra một sự thật đáng sợ: lời đe dọa vừa rồi, dù được bọc trong lớp vỏ lịch sự hoàn hảo, rõ ràng hơn bất cứ lời hăm dọa trực tiếp nào có thể là.
"Ông ta biết hết." Đóa nói, giọng run lên, buông tay áo Nghi ra, hai bàn tay cô vẫn còn run rẩy. "Từng chi tiết một. Ông ta chỉ đang cho chúng ta thấy điều đó, theo cách lịch sự nhất có thể, để chúng ta hiểu rằng phản kháng là vô ích."
"Không." Nghi nói, giọng cứng lại, cơn sợ hãi ban đầu dần chuyển hóa thành một sự quyết tâm lạnh lùng hơn. "Ông ta đang cho chúng ta thấy ông ta sợ. Nếu ông ta thật sự tự tin tuyệt đối rằng chúng ta không làm được gì, ông ta đã không cần phải đích thân xuất hiện, không cần phải nhắc tới mã số của tôi như một lời cảnh cáo trá hình. Người ta chỉ ra tay dọa dẫm khi họ cảm thấy bị đe dọa trước."
Vệ nhìn cô, một tia hy vọng lóe lên trong ánh mắt vẫn còn căng thẳng. "Chị nghĩ vậy thật à?"
"Tôi hy vọng vậy." Nghi đáp, thành thật. "Vì nếu không, tôi không biết mình còn đủ can đảm để tiếp tục hay không."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →