Ông Cả Xuyên nghe toàn bộ những gì nhóm ba người thu thập được với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng, thỉnh thoảng gật gù, thỉnh thoảng nhíu mày trước một chi tiết nào đó khiến ông phải suy nghĩ lâu hơn. Khi Nghi kể xong, ông ngồi im lặng một lúc, chống gậy, nhìn xa xăm về phía đường chân trời sương mờ.
"Ta có thể hỏi thăm được lịch kiểm toán." Ông nói cuối cùng, giọng thận trọng. "Nhưng trước khi làm vậy, các con cần biết một điều — người phụ trách trực tiếp việc kiểm toán khảo trường khu này, người có quyền quyết định cuối cùng về những gì được báo cáo lên Ngọc Hư Cung, là Chủ Khảo Húc."
Cái tên ấy, dù Nghi chưa từng nghe qua trước đó, khiến toàn thân cô lạnh toát vì một linh cảm bất an, như thể cơ thể cô nhận ra một điều gì đó tâm trí chưa kịp xử lý hết. "Ông ta là ai?"
Đóa và Vệ trao đổi ánh mắt, cả hai cũng nghe qua cái tên này ít nhất một lần trong hành lang khảo trường, dù chưa từng gắn nó với bất cứ điều gì cụ thể. "Tôi từng thấy tên đó trên vài văn bản thông báo chung." Đóa nói. "Luôn ký dưới một đoạn văn cực kỳ trang trọng, đúng thủ tục, không một chữ nào thừa. Tôi chưa từng nghĩ tới việc đặt câu hỏi về con người đứng sau chữ ký ấy."
"Một quan chức trong Phái Thu Quyền." Ông Cả Xuyên đáp, giọng hạ thấp như đang cẩn trọng ngay cả khi chỉ nói tên nhóm đó ra. "Nhóm chủ trương tập trung quyền lực quản lý các domain về một mối, thay vì để mỗi domain có hộ pháp riêng như truyền thống ngàn năm. Họ lập luận rằng cơ chế cũ kém hiệu quả, tốn thời gian, dễ xảy ra sai sót — và mỗi lần Thiên Khảo thất bại, dù chỉ một khảo sinh, lại là một viên gạch nữa cho lập luận của họ."
Vệ siết chặt tay, gương mặt căng thẳng. "Vậy càng nhiều khảo sinh fail vì lý do không công bằng, càng có lợi cho phe của ông ta."
"Đúng vậy." Ông Cả Xuyên gật đầu. "Ta không có bằng chứng trực tiếp để buộc tội Chủ Khảo Húc đứng sau việc chỉnh độ khó. Nhưng động cơ của ông ta, và của cả phái ông ta thuộc về, khớp hoàn hảo với những gì các con vừa phát hiện."
Đóa hỏi, giọng run nhẹ. "Ông ta có quyền lực tới đâu? Liệu ông ta có thể trực tiếp can thiệp vào từng khảo đề riêng lẻ không?"
"Ta không rõ chi tiết kỹ thuật." Ông Cả Xuyên thừa nhận. "Nhưng ta biết ông ta có quyền tiếp cận toàn bộ hệ thống quản lý khảo trường, bao gồm cả phần điều chỉnh độ khó vốn lẽ ra phải tự động, khách quan theo Điều Chín. Nếu ai đó có khả năng lách qua luật lệ ấy mà không bị phát hiện, người đó chắc chắn phải ở một vị trí như ông ta."
Nghi ngồi im, để cho tất cả thông tin ấy sắp xếp lại trong đầu mình. Lần đầu tiên, kẻ thù vô hình họ đang truy tìm có một cái tên, một gương mặt, một vị trí cụ thể trong bộ máy quyền lực khổng lồ đang vận hành thế giới này. Điều đó vừa mang lại một sự nhẹ nhõm kỳ lạ — ít nhất giờ họ biết mình đang chống lại ai — vừa mang lại một nỗi sợ hãi mới, cụ thể hơn hẳn nỗi sợ mơ hồ trước đó.
"Ông có nghĩ ông ta biết chúng tôi đang điều tra không?" Nghi hỏi.
Ông Cả Xuyên nhìn cô, ánh mắt nghiêm trọng. "Con gái ạ, một người ở vị trí như Chủ Khảo Húc, nếu thật sự đứng sau chuyện này, chắc chắn đã để mắt tới bất cứ khảo sinh nào bắt đầu đặt câu hỏi đúng hướng từ lâu rồi. Ta ngờ rằng ông ta đã biết về các con từ nhiều ngày trước, có lẽ ngay từ lúc con phát hiện ra mã số bất thường của mình trên bảng xếp hạng."
Câu nói ấy khiến cả ba người im lặng, một sự im lặng nặng nề, đầy lo âu. Nếu đúng như Ông Cả Xuyên nói, thì mọi bước đi thận trọng họ từng nghĩ là bí mật, mọi cuộc gặp gỡ họ từng cho là kín đáo, có lẽ đều đã nằm trong tầm quan sát của một kẻ thù họ còn chưa từng chạm mặt.
"Vậy tại sao ông ta chưa ra tay?" Vệ hỏi, giọng căng thẳng. "Nếu biết chúng ta đang điều tra, sao không tìm cách ngăn cản ngay từ đầu?"
"Có lẽ ông ta không coi ba khảo sinh là mối đe dọa thật sự." Ông Cả Xuyên đáp, giọng trầm ngâm. "Hoặc có lẽ, ông ta đang chờ đợi một điều gì đó — một thời điểm thích hợp hơn để hành động, khi các con đã tự đưa mình vào một vị trí dễ bị tổn thương hơn."
Nghi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng trước khả năng ấy, và lần đầu tiên, cô nhận ra rằng cuộc điều tra của họ, dù mang lại cảm giác tiến bộ và hy vọng, cũng đồng thời đang đẩy cả ba người vào một vùng nguy hiểm mà họ chưa thể lường trước hết được.
"Ông có biết gì về Ngọc Hư Cung không?" Đóa hỏi thêm, cố gắng khai thác tối đa hiểu biết của Ông Cả Xuyên trong khi còn có cơ hội. "Cấu trúc quyền lực ở đó thế nào? Có ai đối lập với Phái Thu Quyền không?"
"Có." Ông Cả Xuyên đáp, gật đầu chậm rãi. "Thiên Đình không phải một khối thống nhất tuyệt đối. Vẫn còn những vị thần, những quan chức tin vào cơ chế hộ pháp truyền thống, tin rằng con người xứng đáng được trao cơ hội thay vì bị gạt bỏ hoàn toàn khỏi việc gìn giữ thế giới. Nhưng tiếng nói của họ, trong những năm gần đây, ngày càng yếu thế trước áp lực từ Phái Thu Quyền."
"Vậy vẫn còn hy vọng." Nghi nói, nắm lấy chi tiết ấy như một chiếc phao cứu sinh giữa cơn sóng thông tin đáng sợ vừa ập tới.
"Còn, nhưng mong manh." Ông Cả Xuyên cảnh báo. "Đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào một cuộc giải cứu từ trên cao. Nếu các con muốn thay đổi điều gì, phần lớn công sức vẫn phải tới từ chính các con."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →