Đóa sắp xếp một cuộc gặp giữa Nghi và Trác, khảo sinh từng bị chỉnh độ khó ngay trước cột mốc Tín quan trọng, sau nhiều ngày thuyết phục anh ta tin tưởng đủ để chia sẻ câu chuyện của mình. Họ gặp nhau ở một góc khuất của khảo trường, xa khỏi những nơi đông người qua lại, theo đúng yêu cầu thận trọng của Trác.
Anh ta là một người đàn ông trẻ, có lẽ chỉ ngoài hai mươi, với đôi mắt luôn nhìn quanh cảnh giác như một con thú bị săn đuổi lâu ngày. Vai anh ta khom xuống, không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì một thứ gánh nặng tinh thần đã đè lên anh quá lâu, quen thuộc tới mức trở thành một phần dáng đứng thường trực. Khi Nghi tự giới thiệu, kể sơ qua về trường hợp của mình, đôi mắt Trác dần bớt căng thẳng, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm pha lẫn cay đắng, như một người vừa tìm thấy bằng chứng rằng mình không điên sau nhiều tháng tự nghi ngờ chính mình.
"Tôi tưởng mình bị điên." Trác nói, giọng khàn đặc như lâu rồi không nói chuyện với ai về việc này. "Suốt nhiều tuần sau khi fail, tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại, cố tìm ra mình đã sai ở đâu. Tôi thuộc lòng từng bước xử lý, từng con số, chắc chắn mình đã làm đúng mọi thứ. Nhưng độ khó cứ thế nhảy vọt, ngay trước mắt tôi, không một lời giải thích."
"Anh có nhớ chính xác thời điểm đó không?" Nghi hỏi, lấy cuốn sổ ra, sẵn sàng ghi chép.
Trác nhắm mắt, cố nhớ lại. "Khoảng nửa tháng trước khi tôi nghe đồn có một đợt xem xét lại từ Thiên Đình, kiểm tra hiệu suất khảo trường khu này. Lúc đó tôi không nghĩ hai việc có liên quan gì tới nhau. Giờ nghe chị Đóa kể lại, tôi mới thấy sợ."
Nghi ghi chép nhanh, đối chiếu với những gì Vệ đã tổng hợp trước đó. Thời điểm Trác nhắc tới khớp gần như hoàn hảo với chu kỳ Vệ tìm ra, chỉ lệch đi vài ngày, một sai số đủ nhỏ để không phải trùng hợp ngẫu nhiên. Cô cảm thấy một sự phấn khích lạnh lùng, khác hẳn cảm xúc thường có khi tìm ra manh mối trong một khảo đề bình thường — đây là loại phấn khích đến từ việc nhìn thấy công lý có thể, dù mong manh, đang dần thành hình.
"Anh có biết đợt kiểm toán tiếp theo khi nào không?"
Trác lắc đầu. "Không ai công bố công khai cả. Chỉ có tin đồn, và tin đồn thường chỉ lan ra sau khi mọi chuyện đã xảy ra rồi."
Vệ, đứng gần đó lắng nghe, lên tiếng. "Vậy chúng ta cần một nguồn tin đáng tin cậy hơn tin đồn. Ai đó có thể tiếp cận được lịch trình thật của Ngọc Hư Cung."
"Ông Cả Xuyên có thể biết." Đóa gợi ý. "Ông ấy từng là hộ pháp, chắc vẫn còn giữ liên lạc với vài người trong hệ thống cũ."
Trác nhìn cả ba người, một chút hoài nghi vẫn còn vương lại trong ánh mắt. "Các anh chị định làm gì với thông tin đó? Đối đầu trực tiếp với Ngọc Hư Cung? Ba khảo sinh chống lại cả một bộ máy Thiên Đình, nghe có vẻ..."
"Điên rồ." Vệ tiếp lời, không hề né tránh sự thật phũ phàng đó. "Đúng vậy. Nhưng đôi khi, điều duy nhất một nhóm nhỏ có thể làm là thu thập đủ sự thật, để nếu có ai đó ở trên cao còn giữ được lương tâm, họ sẽ có bằng chứng cần thiết để hành động."
"Nếu không có ai như vậy ở trên đó thì sao?" Trác hỏi, giọng chua chát.
Không ai trả lời ngay câu hỏi đó, vì không ai trong số họ có câu trả lời chắc chắn.
Nghi quay sang Trác, giọng nhẹ nhàng hơn. "Cảm ơn anh vì đã kể cho chúng tôi nghe. Tôi biết điều này không dễ dàng."
Trác nhìn cô, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt vốn luôn cảnh giác. "Chị nghĩ mình thật sự có thể thay đổi được điều gì không? Hay đây chỉ là một cuộc điều tra vô vọng khác, cuối cùng cũng chìm vào quên lãng như câu chuyện của 'con bé năm đó'?"
Câu hỏi ấy khiến Nghi khựng lại, không có câu trả lời chắc chắn để trao cho anh ta. "Tôi không biết." Cô thừa nhận, thành thật. "Nhưng tôi biết nếu không ai thử, chắc chắn sẽ không có gì thay đổi cả. Ít nhất, thử còn cho chúng ta một cơ hội, dù nhỏ tới đâu."
Trác gật đầu chậm rãi, và trước khi rời đi, anh ta để lại một câu nói khiến Nghi suy nghĩ mãi sau đó. "Nếu chị thành công, dù chỉ một chút thôi, tôi muốn được biết. Đã lâu lắm rồi tôi không còn tin vào công lý ở nơi này nữa. Có lẽ chị sẽ là người giúp tôi tin lại."
Khi Trác đã khuất bóng, Nghi đứng lặng một lúc, cảm nhận sức nặng của lời nói ấy đè lên vai mình, nặng nề hơn bất cứ khảo đề nào cô từng đối mặt. Cô không chỉ đang tìm câu trả lời cho riêng mình nữa. Cô đang mang theo hy vọng của những người đã mất niềm tin, những người cần một lý do để tin rằng công lý, dù mong manh, vẫn còn tồn tại đâu đó trong cái hệ thống khổng lồ và lạnh lùng này.
"Chúng ta nên đi tìm Ông Cả Xuyên ngay." Cô nói với Đóa và Vệ, giọng đã lấy lại sự quyết tâm. "Càng sớm biết được lịch trình kiểm toán thật, chúng ta càng có nhiều thời gian để chuẩn bị."
Trên đường rời khỏi góc khuất ấy, Nghi ngoái nhìn lại một lần, thấy Trác vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng cả ba người xa dần, ánh mắt anh ta pha trộn giữa hy vọng mong manh và nỗi sợ đã quen thuộc quá lâu để có thể buông bỏ hoàn toàn trong một sớm một chiều. Cô tự nhủ, dù cuộc điều tra này có kết thúc ra sao, cô sẽ không để câu chuyện của Trác, của Yên, của "con bé năm đó" trở thành một chương nữa trong danh sách những bất công bị lãng quên.
Đóa bước sánh vai cô, giọng nhỏ nhẹ. "Chị làm tốt lắm, với Trác. Không phải ai cũng biết cách khiến người khác tin tưởng nhanh như vậy."
"Có lẽ vì tôi hiểu cảm giác đó." Nghi đáp, nhìn thẳng về phía trước. "Cảm giác không ai tin mình, không ai giải thích cho mình biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi không muốn ai khác phải chịu đựng cảm giác đó lâu hơn mức cần thiết."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →