Ba người quyết định chia nhau công việc theo cách có tổ chức hơn hẳn những ngày dò dẫm ban đầu. Đóa, với mối quan hệ rộng rãi tích lũy qua ba vòng khảo, nhận nhiệm vụ tiếp cận những khảo sinh khác, khéo léo gợi chuyện để tìm thêm các trường hợp độ khó bất thường mà không khiến ai cảnh giác. Vệ, với kinh nghiệm dày dạn của một người đã qua nhiều kỳ khảo, phụ trách việc đối chiếu các mốc thời gian, tìm xem liệu những vụ chỉnh độ khó có tuân theo một chu kỳ nào đó hay không. Nghi, người khởi đầu toàn bộ chuỗi sự kiện này, đảm nhận việc tổng hợp mọi thông tin vào cuốn sổ vô hình của mình, cố gắng vẽ ra một bức tranh toàn cảnh từ những mảnh ghép rời rạc.
Công việc chậm chạp và tẻ nhạt hơn hẳn những khảo đề hành động họ đã quen thuộc. Nhiều khảo sinh Đóa tiếp cận tỏ ra hoài nghi, một số thẳng thừng từ chối nói chuyện vì sợ liên lụy, đúng như chính Đóa từng sợ khi mới quen Nghi. Có người còn tỏ ra khó chịu ra mặt, coi việc bị hỏi han về những thất bại cũ của mình như một sự xúc phạm, như thể nhắc lại chúng chỉ khơi dậy thêm nỗi đau đã cố chôn giấu. Đóa phải học cách tiếp cận từng người một cách tế nhị, đôi khi mất cả buổi chỉ để đổi lấy vài câu trả lời ngắn ngủi, mơ hồ.
Nhưng dần dần, kiên nhẫn của cả nhóm bắt đầu được đền đáp. Từng câu chuyện nhỏ, rời rạc, bắt đầu chắp nối lại với nhau thành một hình dạng rõ ràng hơn mỗi ngày, như những mảnh của một bức tranh ghép hình khổng lồ mà không ai từng nhìn thấy toàn cảnh trước đó.
"Tôi tìm được ba trường hợp nữa." Đóa báo cáo vào buổi tối thứ ba của cuộc điều tra có tổ chức, ngồi xuống bên cạnh Nghi và Vệ tại góc quảng trường đã trở thành địa điểm họp mặt quen thuộc của cả nhóm. "Một khảo sinh tên Yên, suýt lên vòng hai thì gặp một khảo đề bốn sao đột ngột xuất hiện không rõ lý do, giống hệt trường hợp cây đổ của chị. Một người khác tên Trác, bị chỉnh độ khó ngay lúc sắp hoàn thành cột mốc Tín quan trọng. Và một trường hợp cũ hơn, một khảo sinh đã rời khỏi khảo trường từ lâu, nhưng người ta vẫn còn nhắc tới như một câu chuyện cảnh báo."
"Yên kể lại thế nào?" Nghi hỏi, muốn nắm rõ từng chi tiết.
"Cô ấy vẫn còn run khi kể." Đóa đáp, giọng trầm xuống. "Yên nói lúc đó cô ấy đang xử lý một khảo đề bình thường, gần hoàn thành, thì đột nhiên độ khó nhảy vọt ngay trước mắt, không một dấu hiệu báo trước. Cô ấy fail, mất hết cơ hội lên vòng hai đợt đó, phải chờ thêm không biết bao lâu mới có cơ hội khác. Cô ấy nói với tôi, cô ấy từng nghĩ đó là lỗi của bản thân, rằng mình chưa đủ giỏi. Nghe xong chuyện của chị, cô ấy khóc."
Nghi im lặng, cảm nhận một cơn giận âm ỉ dâng lên thay cho người phụ nữ xa lạ ấy, người đã tự trách bản thân suốt một thời gian dài vì một điều không phải lỗi của cô.
"Tất cả đều xảy ra ngay trước một cột mốc quan trọng nào đó." Nghi nhận xét, ghi chép nhanh vào cuốn sổ của mình. "Không phải ngẫu nhiên rải rác. Có một khuôn mẫu rõ ràng."
Vệ gật đầu, mở ra những ghi chép của riêng mình. "Tôi đối chiếu thời gian, và phát hiện một điều thú vị. Hầu hết các vụ chỉnh độ khó đều xảy ra trong khoảng thời gian ngắn trước những đợt gọi là 'kiểm toán định kỳ' — một thủ tục hành chính tôi từng nghe nói tới nhưng chưa bao giờ để tâm, khi Thiên Đình xem xét lại hiệu quả của Thiên Khảo."
"Kiểm toán định kỳ." Nghi lặp lại, một linh cảm lạnh chạy dọc sống lưng. "Nếu ai đó cần chứng minh Thiên Khảo không hiệu quả, không đáng tin, thì tạo ra một loạt thất bại đúng ngay trước đợt kiểm toán sẽ là cách hoàn hảo để có bằng chứng."
Cả ba ngồi im lặng, để cho giả thuyết ấy thấm sâu, nặng nề hơn bất cứ điều gì họ từng nghĩ tới trước đó. Đây không còn là những vụ việc rời rạc, ngẫu nhiên bất công nữa. Đây là một chiến dịch có tổ chức, có mục đích rõ ràng, và quy mô của nó lớn hơn nhiều so với những gì ba khảo sinh bình thường như họ có thể tưởng tượng khi mới bắt đầu.
"Vậy trường hợp cũ hơn kia thì sao?" Vệ hỏi, nhớ lại chi tiết Đóa nhắc tới lúc đầu. "Người đã rời khỏi khảo trường từ lâu?"
Đóa hạ giọng, gương mặt trầm xuống. "Người ta chỉ gọi cô ấy là 'con bé năm đó', không ai nhớ rõ tên thật nữa. Nghe kể lại, cô ấy cũng gặp một tình huống tương tự chị Nghi, một mã số không đúng chuẩn, nhưng không có ai đứng về phía cô ấy như chị có chúng tôi bây giờ. Cô ấy fail một khảo đề bị chỉnh tay, và sau đó không ai còn thấy cô ấy nữa. Không biết cô ấy bị loại, hay đơn giản chỉ biến mất khỏi mọi ghi chép."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả nhóm. Nghi cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh buốt len vào lòng mình — nếu câu chuyện đó là thật, nó không chỉ là một lời cảnh báo trừu tượng nữa. Nó là một hình ảnh cụ thể về những gì có thể xảy đến với chính cô, nếu không có Đóa, không có Vệ, không có Ông Cả Xuyên đứng về phía mình.
"Chúng ta cần tìm hiểu về đợt kiểm toán sắp tới." Đóa nói, giọng cương quyết, phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Nếu đúng như suy đoán của chúng ta, sẽ có thêm nhiều khảo sinh bị hại trước khi nó diễn ra, trừ khi chúng ta ngăn được điều đó."
"Bằng cách nào?" Vệ hỏi, giọng có chút hoài nghi. "Chúng ta chỉ là khảo sinh. Không có quyền lực gì để ngăn cản một quyết định từ cấp trên."
"Chúng ta có bằng chứng." Nghi đáp, giọng chắc nịch hơn cô cảm thấy bên trong. "Và nếu bằng chứng đủ nhiều, đủ vững chắc, có lẽ chúng ta có thể tìm ra ai đó ở Ngọc Hư Cung sẵn lòng lắng nghe, dù chỉ một người."
Cô nói ra điều đó với một niềm tin mong manh, không chắc chắn liệu một sự công bằng như vậy có thật sự tồn tại ở cấp cao nhất của Thiên Đình hay không. Nhưng giữa việc hành động với hy vọng mong manh và việc khoanh tay đứng nhìn thêm nhiều khảo sinh khác phải chịu số phận như Vệ từng chịu, cô biết mình sẽ chọn con đường nào.
Đêm đó, khi Đóa và Vệ đã rời đi nghỉ ngơi, Nghi ngồi lại một mình, lật qua từng trang trong cuốn sổ vô hình, đọc lại tên của Yên, của Trác, của những khảo sinh vô danh khác đã bị cuốn vào cùng một guồng máy tàn nhẫn như cô. Cô tự hỏi, nếu mình không lọt vào Thiên Khảo qua một sai sót kỳ lạ, nếu mình chưa từng chạm tới domain Sinh Tử theo cách đặc biệt ấy, liệu cô có bao giờ nhận ra được khuôn mẫu này hay không, hay cũng sẽ trở thành một cái tên khác trong danh sách những nạn nhân âm thầm, tự trách bản thân vì một điều không phải lỗi của mình.
Suy nghĩ ấy khiến cô càng thêm quyết tâm. Dù thân phận thật sự của cô có là gì đi nữa, dù câu trả lời cuối cùng có tàn khốc tới đâu, ít nhất, sự tồn tại kỳ lạ của cô ở nơi này đã mang lại một điều có ý nghĩa: cơ hội để nhìn thấy một sự thật mà nếu không có nó, có lẽ không ai từng dám nhìn thẳng vào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →