Nghi nhận khảo đề tiếp theo vào lúc cô ít ngờ tới nhất, khi cả ba đang bàn bạc kế hoạch bên bậc thềm quen thuộc. Một rung động quen thuộc vang lên từ Thẻ Mệnh, và cô nín thở, không dám hy vọng quá nhiều sau nhiều ngày im lặng.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Dương Khí: 52 / 100
Tín: 1.185
Khảo Đề: "Ổn định nền chợ xóm Bến" · Độ khó: ★★☆☆☆ · Hạn: 00:18:00
Ghi chú: Nền đất yếu, cần gia cố trước phiên chợ sáng.
【/THẺ MỆNH】
Một dòng Ghi chú. Sau nhiều ngày trống trơn, chỉ một dòng Ghi chú ngắn gọn, bình thường tới mức gần như tầm thường, cũng đủ khiến tim Nghi đập rộn lên.
"Nó trở lại." Cô nói, giọng run lên vì một cảm xúc lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và cảnh giác.
Cô hoàn thành khảo đề nhanh chóng, gần như trong trạng thái mơ hồ vì tâm trí vẫn còn bận rộn với câu hỏi lớn hơn đang treo lơ lửng. Đóa và Vệ đứng cách đó không xa, cả hai cũng nhận thấy sự thay đổi trên gương mặt Nghi, im lặng chờ đợi, không dám lên tiếng phá vỡ khoảnh khắc mong manh này.
Khi công việc xong xuôi, cô đứng lại, hít một hơi, và thử hỏi, thận trọng hơn hẳn mọi lần trước.
"Ông đã ở đâu?" Cô hỏi khẽ.
Khoảng lặng kéo dài, nhưng không giống sự trống rỗng tuyệt đối của những ngày qua. Đây là một khoảng lặng có nhịp điệu, có cảm giác của một ai đó đang cố gắng, đang vật lộn để tìm ra cách trả lời mà không phá vỡ một giới hạn nào đó.
【HỆ THỐNG】
Không thể trả lời chi tiết.
【/HỆ THỐNG】
Ngắn hơn hẳn mọi câu trả lời trước đây. Lạnh hơn, dè dặt hơn, như một người vừa bị buộc phải cẩn trọng từng lời sau một lần bị trừng phạt nặng nề.
"Nhưng ông đã trở lại." Nghi nói, cố gắng tìm một điều gì đó tích cực để bám vào. "Đó không phải là không thể trả lời gì cả."
【HỆ THỐNG】
Đúng.
Nhưng khảo sinh nên cẩn trọng hơn với những câu hỏi mình đặt ra từ giờ.
【/HỆ THỐNG】
Câu nói ấy, dù ngắn gọn, mang một trọng lượng cảnh báo rõ ràng hơn hẳn bất cứ điều gì hệ thống từng nói với cô trước đây. Không phải "chưa phải lúc" nữa. Không phải một sự né tránh nhẹ nhàng. Đây là một lời cảnh báo thật sự, từ một ai đó đã phải trả giá cho việc để lộ quá nhiều, giờ đang cố bảo vệ cô khỏi việc lặp lại sai lầm tương tự.
Nghi đứng lặng, cảm nhận rõ ràng rằng cuộc chơi đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là chuyện cô đơn độc tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình nữa. Giờ đây, mỗi câu hỏi cô đặt ra có thể mang lại hậu quả cho chính người đang cố gắng, trong giới hạn ít ỏi còn lại của mình, bảo vệ cô.
"Tôi hiểu." Cô nói, giọng nhẹ nhàng hơn, như một lời hứa ngầm sẽ cẩn trọng hơn. "Nhưng tôi sẽ không dừng lại. Chỉ là tôi sẽ tìm cách khác, không đẩy ông vào nguy hiểm thêm nữa."
Không có phản hồi nào tới ngay, nhưng trong sự im lặng theo sau, lần này, Nghi cảm nhận được một điều gì đó ấm áp hơn hẳn, gần như một sự nhẹ nhõm thầm lặng, như thể lời hứa của cô đã được đón nhận đúng như tinh thần nó được trao đi.
Cô quay lại chỗ Đóa và Vệ, kể vắn tắt những gì vừa xảy ra. Cả hai lắng nghe chăm chú, và khi cô kể xong, Vệ là người lên tiếng trước.
"Vậy từ giờ chúng ta cẩn trọng hơn." Anh ta nói, giọng nghiêm túc. "Không hỏi trực tiếp hệ thống những câu hỏi nhạy cảm nữa, ít nhất không phải khi nó có thể khiến ông ấy gặp nguy hiểm. Chúng ta tìm bằng chứng bằng cách khác."
"Đồng ý." Đóa gật đầu. "Chúng ta đã có nhật ký ghi chép, có Điều Chín, có lời gợi ý của Ông Cả Xuyên. Còn nhiều cách để đào sâu hơn mà không cần dồn ép hệ thống phải mạo hiểm thêm lần nữa."
Nghi nhìn hai người bạn đồng hành của mình, cảm nhận một sự quyết tâm mới, chín chắn hơn hẳn cơn nóng vội ban đầu. Cuộc điều tra của họ giờ đây không còn chỉ là một cuộc tìm kiếm sự thật đơn thuần nữa. Nó đã trở thành một trách nhiệm, không chỉ với bản thân cô, mà với cả người đang âm thầm bảo vệ cô từ phía sau những dòng chữ lạnh lùng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →