Ông Cả Xuyên tìm tới nhóm ba người ngay khi tin tức về vụ vong xổng ở cửa Tây lan khắp khảo trường, ánh mắt ông đầy vẻ lo lắng lẫn kinh ngạc khi nghe Nghi kể lại toàn bộ diễn biến, đặc biệt là phần cô cảm nhận được ký ức của thực thể sương đen ấy.
"Con vừa làm một điều mà ngay cả những hộ pháp lâu năm cũng ít khi làm được." Ông nói, giọng trầm ngâm. "Domain Ranh Giới, từ xưa tới nay, vốn là domain bị bỏ bê nhất trong sáu domain. Vị thần giữ cổng ở đó, người ta gọi ông ấy là Ông Câm, vì gần như không ai thờ cúng ông, không ai nhớ tên thật của ông, và qua nhiều thế kỷ, ông gần như bị lãng quên hoàn toàn."
"Vì sao lại bị lãng quên?" Đóa hỏi, tò mò xen lẫn phẫn nộ hộ.
"Vì công việc của ông ấy không mang lại điều gì đẹp đẽ để người đời ca tụng." Ông Cả Xuyên đáp, giọng buồn bã. "Không ai xây đền thờ cho người canh giữ ranh giới giữa sống và chết, vì công việc đó gắn liền với những gì con người sợ hãi nhất. Người ta thờ thần mưa vì mưa nuôi sống mùa màng, thờ thần lửa vì lửa sưởi ấm gia đình. Nhưng ai muốn nghĩ tới cánh cổng ngăn cách âm dương, nếu không buộc phải nghĩ tới nó?"
Nghi ngồi im, suy ngẫm về điều đó, cảm thấy một sự đồng cảm mới với vị thần vô danh ấy, người phải gánh vác một trách nhiệm nặng nề nhất trong im lặng tuyệt đối, không một lời cảm ơn, không một nén hương tưởng nhớ.
"Vậy vong xổng hôm nay, có liên quan gì tới việc Ông Câm ngày càng kiệt sức không?" Cô hỏi.
"Rất có thể." Ông Cả Xuyên gật đầu. "Nếu không ai còn nhớ tới ông, không ai còn dâng hương khói, sức mạnh của ông cũng cạn dần như những vị thần domain khác. Cánh cổng nứt ra không phải vì có ai cố tình phá hoại nó, mà vì người giữ cổng đã không còn đủ sức giữ nó nguyên vẹn nữa."
Vệ nắm chặt tay, một cơn giận âm ỉ hiện rõ trên gương mặt anh ta. "Vậy toàn bộ Thiên Khảo này, đáng ra phải giúp cứu vãn tình hình, lại đang bị một nhóm người lợi dụng để phá hoại chính cái cơ chế có thể cứu được những vị thần như Ông Câm, chỉ vì lợi ích quyền lực của riêng họ."
"Ta không có bằng chứng để khẳng định điều đó." Ông Cả Xuyên nói, thận trọng như thường lệ. "Nhưng ta cũng không có gì để phủ nhận nó."
Ông ngồi xuống, chống gậy, ánh mắt xa xăm nhìn về phía đường chân trời sương mờ. "Thời ta còn là hộ pháp, ta từng nghe đồn về một sáu domain trống, sáu vị thần cùng lúc kiệt sức tới mức cần cả một kỳ khảo lớn gộp chung thay vì sáu kỳ riêng như truyền thống. Lúc đó ta chỉ nghĩ đó là chuyện tình cờ của thời thế. Giờ nghe con kể, ta bắt đầu tự hỏi liệu sự trùng hợp ấy có thật sự tình cờ hay không."
"Ông nghĩ có ai đó cố tình để các domain kiệt sức cùng lúc, để tạo cớ gộp Thiên Khảo?" Nghi hỏi, một khả năng mới, đáng sợ hơn hẳn, hiện lên trong đầu cô.
"Ta không dám khẳng định." Ông đáp. "Nhưng một hệ thống dồn hết trứng vào một giỏ, dễ kiểm soát hơn sáu hệ thống riêng lẻ. Nếu ai đó muốn thao túng toàn bộ cơ chế tuyển hộ pháp, gộp chung sáu domain lại là bước đầu tiên hợp lý nhất."
Nghi nhìn về phía cửa Tây xa xăm, giờ đã đóng kín trở lại, và một quyết tâm mới, sâu sắc hơn cả sự tò mò ban đầu về thân phận của chính mình, bắt đầu hình thành trong lòng cô. Nếu cuộc điều tra của họ có thể giúp bảo vệ không chỉ bản thân cô, mà cả những vị thần đang âm thầm kiệt sức, đang chịu đựng trong lãng quên như Ông Câm, thì đây không còn chỉ là chuyện tìm ra sự thật về bản thân nữa. Đây là chuyện của cả một thế giới đang cần được ai đó lên tiếng thay.
"Chúng ta cần tiếp tục điều tra." Cô nói, giọng cương quyết. "Mạnh mẽ hơn, nhanh hơn. Nếu Thiên Khảo đang bị lợi dụng, càng chậm trễ, càng có nhiều vị thần như Ông Câm phải chịu đựng thêm."
Đóa và Vệ gật đầu đồng lòng, và cả ba, cùng với sự ủng hộ thầm lặng của Ông Cả Xuyên, bắt đầu vạch ra kế hoạch tiếp theo cho cuộc điều tra của mình, không hề hay biết rằng, ở một nơi nào đó không xa, có những đôi mắt đang dõi theo từng bước đi của họ với một sự chú ý không hề thân thiện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →