🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nghi bước lại gần cánh cổng, khối đá nhỏ vẫn nắm chặt trong tay, cố tìm đúng vị trí trên cánh cổng lớn nơi nó từng thuộc về. Hình dáng sương đen dõi theo từng cử động của cô, không tấn công, chỉ quan sát với đôi mắt trống rỗng ấy, và Nghi cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô dừng lại trước khi hành động vội vàng.

"Chờ đã." Cô nói với Đóa và Vệ, dù không chắc mình đang làm đúng hay không. "Tôi nghĩ chỉ đặt khối đá trở lại thôi chưa đủ. Nhìn cách nó nhìn chúng ta — nó không cố xông ra. Có lẽ nó cần điều gì đó khác trước khi cánh cổng chịu đóng lại."

Cô nhớ tới cách cô đã hoàn thành nhiệm vụ ở giếng nước domain Sinh Tử, cách sự tình nguyện, sự thấu hiểu, dường như quan trọng hơn cả sức mạnh hay tốc độ trong những khảo đề chạm tới ranh giới sinh tử. Có lẽ domain Ranh Giới cũng vận hành theo một nguyên tắc tương tự.

"Bạn đang cố thoát khỏi điều gì?" Cô hỏi, hướng thẳng về phía hình dáng sương đen, giọng nhẹ nhàng hết mức có thể giữa nỗi sợ vẫn còn run rẩy trong lồng ngực.

Không có câu trả lời bằng lời, nhưng hình dáng ấy khẽ động đậy, và trong làn sương đen, Nghi thoáng thấy những hình ảnh mờ ảo lướt qua — một cuộc chiến xa xưa, một cái chết bất công, một lời hứa chưa từng được thực hiện, một sự giam cầm kéo dài qua không biết bao nhiêu thế hệ vì một lỗi lầm không hoàn toàn thuộc về nó.

"Nó bị giam quá lâu." Nghi nói, giọng nghẹn lại vì một sự đồng cảm bất ngờ. "Không phải vì nó nguy hiểm. Vì không ai còn nhớ tại sao nó bị giam ngay từ đầu nữa."

Vệ và Đóa im lặng, cả hai cũng cảm nhận được một điều gì đó tương tự qua những hình ảnh mơ hồ ấy, dù không rõ ràng bằng Nghi. Đóa siết chặt tay, mắt ánh lên một sự phẫn nộ thầm lặng. "Nếu đúng là vậy, đây không phải một mối nguy cần dập tắt. Đây là một nạn nhân của chính hệ thống chúng ta đang cố bảo vệ."

"Chúng ta không có thời gian để sửa hết mọi bất công của cả một cõi thần thánh." Vệ nói, giọng thực tế nhưng không hề lạnh lùng như trước đây. "Nhưng có lẽ, ít nhất, chúng ta có thể không lặp lại nó."

Đồng hồ chỉ còn ba phút. Nghi bước tới sát vết nứt hơn, đặt khối đá vào đúng vị trí của nó trên cánh cổng, và thay vì chỉ đơn thuần gắn nó lại, cô đặt tay lên bề mặt đá, nhắm mắt, để cho một lời thì thầm chân thành thoát ra khỏi lòng mình. "Tôi không thể giải thoát cho bạn hoàn toàn. Nhưng tôi hứa, tôi sẽ không quên rằng bạn từng ở đây, từng chịu đựng, từng là một điều gì đó nhiều hơn một mối nguy cần bị nhốt lại."

Ánh sáng xanh nhạt trên cánh cổng bùng lên mạnh mẽ, khối đá lún sâu vào đúng vị trí như thể chưa từng bị tách rời, và vết nứt bắt đầu khép lại từ từ, chậm rãi nhưng chắc chắn. Hình dáng sương đen, ngay trước khi hoàn toàn biến mất vào bóng tối phía sau cánh cổng đang đóng lại, khẽ nghiêng đầu về phía Nghi, một cử chỉ nhỏ bé nhưng Nghi hiểu ngay đó là một lời cảm ơn câm lặng.

Cánh cổng đóng hoàn toàn đúng lúc đồng hồ chạm mốc không. Một tiếng "cạch" quen thuộc vang lên.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "Chặn vong xổng — cửa Tây khảo trường": HOÀN THÀNH.

Tín: +400

【/THẺ MỆNH】

Nghi đứng đó, thở hổn hển, nhìn con số bốn trăm điểm lớn nhất từ trước tới giờ, nhưng lòng cô không hề nghĩ tới điểm số. Cô nghĩ tới đôi mắt trống rỗng ấy, tới sự giam cầm kéo dài qua bao thế hệ, và tới một câu hỏi mới, đáng lo ngại không kém gì mọi bí ẩn khác cô đang cố gỡ rối: nếu domain Ranh Giới cũng chứa đựng những bất công tương tự như những gì cô đang nghi ngờ về Thiên Khảo, thì có bao nhiêu điều khác, ẩn sâu trong toàn bộ hệ thống thần thánh đang vận hành thế giới này, cũng đang chờ được nhìn thấy đúng như bản chất của chúng?

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →