🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tấm bảng đá khắc Điều Lệ Thiên Khảo, đúng như Đóa mô tả, đứng sừng sững giữa quảng trường trung tâm, cao gần gấp đôi người thường, những dòng chữ khắc sâu vào đá đã ngả màu thời gian nhưng vẫn rõ nét. Xung quanh quảng trường, vài khảo sinh khác đi lại lặng lẽ, không ai để ý tới hai người phụ nữ đang đứng chăm chú đọc từng điều luật, như thể đây chỉ là một nghi thức viếng thăm thông thường mà mọi khảo sinh mới đều phải trải qua rồi quên lãng.

Nghi đọc lại Điều Chín tận mắt, ngón tay lướt theo từng nét khắc như để chắc chắn mình không đọc nhầm, rồi đọc thêm những điều lân cận, cố tìm xem có manh mối nào khác ẩn trong ngôn từ cổ xưa ấy. Đóa đứng cạnh, chỉ ra vài điều luật khác có thể liên quan — một điều về quyền khiếu nại của khảo sinh, một điều về trách nhiệm giám sát của các quan chức Thiên Đình — nhưng không tìm thấy thêm điều gì đủ rõ ràng để bổ sung vào giả thuyết đang dần thành hình.

Trên đường rời khỏi quảng trường, họ bắt gặp Ông Cả Xuyên đang ngồi nghỉ trên một phiến đá gần đó, gậy chống bên cạnh, đôi mắt nhắm hờ như đang thiu thiu ngủ giữa ban ngày. Nghi tới gần, ngồi xuống đối diện ông, trong khi Đóa đứng lùi lại một chút, giữ khoảng cách lịch sự với người lạ.

"Ông có biết gì về Điều Chín không?" Nghi hỏi thẳng, không vòng vo. "Về việc độ khó khảo đề phải phản ánh đúng hậu quả thực tế, không được điều chỉnh bởi yếu tố nào khác?"

Ông Cả Xuyên mở mắt, nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy nữa mà thoáng qua một sự cảnh giác Nghi chưa từng thấy ở ông. "Con đào sâu vào chuyện đó làm gì?"

"Vì tôi nghĩ nó đang bị vi phạm." Nghi đáp thẳng. "Và tôi nghĩ ông biết nhiều hơn những gì ông đang nói."

Ông lão im lặng hồi lâu, nhìn xa xăm về phía tấm bảng đá phía sau lưng Nghi, như đang cân nhắc giữa việc giữ im lặng như mọi khi và một điều gì đó khác đang giằng co trong lòng ông. "Ta chỉ nói với con một điều, rồi ta không nói thêm gì nữa hôm nay." Ông nói cuối cùng, giọng trầm xuống hẳn. "Ta mãn nhiệm vì may, không phải vì giỏi hơn ai."

Nghi khựng lại trước câu nói ấy, cảm nhận được một sức nặng khác thường ẩn sau nó. "Ý ông là sao?"

Nhưng Ông Cả Xuyên đã đứng dậy, chống gậy, gương mặt khép lại như một cánh cửa vừa đóng sầm. "Ta đã nói rồi, không nói thêm nữa. Con tự suy nghĩ đi, con đủ thông minh để hiểu ra." Ông quay lưng, bước đi vài bước, rồi dừng lại, không quay đầu nhìn lại. "Chỉ cần nhớ, con gái ạ, những đứa mãn nhiệm thành công như ta hiếm lắm, và không phải lúc nào cũng vì đứa đó xứng đáng hơn những đứa fail. Đôi khi, ai được qua, ai bị loại, không hoàn toàn do năng lực quyết định."

Ông bước đi, dáng lưng còng khuất dần vào màn sương, để lại Nghi và Đóa đứng sững giữa quảng trường, cả hai cùng im lặng tiêu hóa những gì vừa nghe được.

"Ông ấy vừa xác nhận điều chúng ta nghi ngờ, theo cách riêng của ông ấy." Đóa nói khẽ, giọng run lên một chút. "Không nói thẳng, nhưng đủ rõ để hiểu."

Nghi gật đầu, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp người, không phải vì sương mù khảo trường, mà vì trọng lượng của sự thật vừa được hé lộ. Nếu ngay cả một hộ pháp mãn nhiệm thành công, một người được coi là hình mẫu lý tưởng của Thiên Khảo, cũng thừa nhận rằng thành công của ông không hoàn toàn dựa trên năng lực, thì toàn bộ nền tảng công bằng mà cô từng tin tưởng, dù mong manh, giờ đây đang lung lay dữ dội hơn bao giờ hết.

"Chúng ta cần tìm thêm bằng chứng." Cô nói, giọng cương quyết dù trong lòng vẫn còn hoang mang. "Không thể chỉ dừng lại ở những suy đoán và những câu nói mập mờ nữa."

Đóa gật đầu đồng ý, và cả hai cùng bước đi, mang theo một gánh nặng mới, nặng nề hơn hẳn bất cứ khảo đề nào họ từng đối mặt trước đó, gánh nặng của việc biết rằng, có lẽ, cả một hệ thống họ đang cố gắng sống sót qua đó, ngay từ gốc rễ, đã không hề công bằng như nó tuyên bố.

Nghi ngoái nhìn lại tấm bảng đá một lần cuối trước khi rời quảng trường, những dòng chữ khắc sâu ấy giờ đây, dưới ánh mắt cô, không còn mang vẻ trang nghiêm bất khả xâm phạm như lần đầu tiên cô đọc chúng nữa. Chúng chỉ là những lời hứa bằng đá, và như mọi lời hứa khác trên đời, chúng chỉ có giá trị khi có ai đó thật sự tuân theo, và có ai đó dám lên tiếng khi chúng bị phá vỡ.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →