🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vệ tìm tới Nghi ngay khi cô vừa chia tay Đóa, như thể đã nghe được phong thanh về những gì hai người vừa phát hiện — điều mà Nghi không còn ngạc nhiên nữa, vì cô đã hiểu tin tức trong khảo trường nhỏ bé này lan nhanh tới mức nào.

"Tôi nghe nói chị đang đào chuyện về Điều Chín." Anh ta nói, không vòng vo, ngồi xuống đối diện cô trên một bậc thềm vắng người.

"Đúng vậy." Nghi đáp, quan sát biểu cảm của anh ta, cố đoán xem anh ta tới đây với thái độ nào. "Anh biết gì về chuyện đó không?"

Vệ im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xuống đôi bàn tay của chính mình, những vết chai sạn tích tụ qua không biết bao nhiêu vòng khảo. "Kỳ khảo thứ hai của tôi." Anh ta nói cuối cùng, giọng chát đắng. "Tôi đã gần đạt cột mốc đủ điều kiện phục chức. Chỉ còn một khảo đề cuối cùng."

Nghi ngồi im, không dám ngắt lời, cảm nhận được đây là lần đầu tiên Vệ chuẩn bị kể cho cô nghe điều gì đó anh ta chưa từng kể cho ai.

"Khảo đề đó, một nhiệm vụ cứu hộ trên biển, đột nhiên tăng độ khó từ ba sao lên năm sao chỉ trong vài phút, ngay khi tôi đang thực hiện nó." Vệ tiếp tục, giọng đều đều nhưng ẩn chứa một cơn giận đã nguội lạnh qua thời gian nhưng chưa bao giờ thật sự tắt hẳn. "Tôi không có cách nào xoay xở kịp với độ khó mới đó. Tôi fail, ngay trước ngưỡng cửa cơ hội phục chức. Tôi đã khiếu nại, đã hỏi vì sao độ khó lại thay đổi giữa chừng như vậy, nhưng không ai trả lời tôi một cách rõ ràng. Họ chỉ nói đó là 'điều chỉnh cần thiết dựa trên tình huống thực tế', một câu trả lời chẳng có ý nghĩa gì cả."

"Sau đó thì sao?" Nghi hỏi, giọng nhẹ nhàng, cố không tạo thêm áp lực cho anh ta.

"Sau đó tôi mất mọi thứ đã tích lũy được, phải bắt đầu lại từ vòng một, cùng với ký ức về việc mình đã ở rất gần cơ hội phục chức tới nhường nào." Vệ đáp, giọng trầm hẳn xuống. "Có một khoảng thời gian, tôi gần như từ bỏ hoàn toàn, chỉ muốn để Dương Khí cạn kiệt cho xong. Nhưng rồi tôi nghĩ tới vùng biển mình từng phụ trách, tới những gia đình ngư dân giờ không còn ai bảo vệ đúng cách, và tôi quyết định tiếp tục, dù bằng cách nào cũng được, miễn là còn cơ hội."

"Anh có nghĩ đó là cố ý không?" Nghi hỏi khẽ.

"Lúc đó tôi không dám nghĩ vậy." Vệ đáp, nhìn xa xăm. "Tôi tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là xui xẻo, một sự cố ngẫu nhiên, vì nghĩ khác đi đồng nghĩa với việc thừa nhận cả hệ thống mình đang đặt cược cả tương lai vào đó có thể thối nát tới tận gốc rễ. Nhưng sau khi nghe chị kể chuyện của mình, sau khi thấy chính chị cũng gặp những bất thường tương tự, tôi không còn chắc chắn về điều đó nữa."

Nghi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc dâng lên, xen lẫn một cơn giận thay cho người đàn ông ngồi trước mặt cô. "Vậy tại sao không ai can thiệp giúp anh? Đóa nói có những khảo sinh khác cũng gặp chuyện tương tự, nhưng dường như không ai đứng ra bảo vệ họ."

"Vì tôi không có ai như chị có Đóa, có Ông Cả Xuyên." Vệ đáp, giọng có chút chua chát. "Kỳ khảo đó, tôi hoàn toàn đơn độc. Không đồng minh, không mentor, không ai đứng về phía tôi khi tôi lên tiếng phản đối. Thiên Đình lắng nghe khiếu nại của tôi đúng ba mươi giây rồi bác bỏ, không giải thích thêm. Sau đó, tôi học được rằng ở nơi này, sự thật không quan trọng bằng việc có ai đủ quyền lực đứng sau lưng mình hay không."

Câu nói ấy khiến Nghi lạnh người, nhận ra một điều mới: trường hợp của cô, dù bất thường và đáng sợ theo cách riêng, lại đang được một mạng lưới nhỏ những người quan tâm — Đóa, Ông Cả Xuyên, và giờ có lẽ cả Vệ — bảo vệ theo cách mà Vệ năm xưa chưa từng có được. Sự may mắn mong manh ấy, cô nhận ra, không phải điều gì đó cô nên coi là hiển nhiên.

"Tôi xin lỗi vì những gì đã xảy ra với anh." Cô nói, thành thật.

"Đừng xin lỗi." Vệ đáp, khẽ lắc đầu. "Chị không làm gì sai cả. Nhưng nếu chị thật sự tìm ra được bằng chứng, tìm ra được ai đứng sau chuyện này, tôi muốn được biết. Không phải để trả thù," anh ta ngừng lại, ánh mắt kiên định, "mà để đảm bảo không ai khác phải trải qua những gì tôi đã trải qua nữa."

Nghi gật đầu, cảm nhận một liên minh mới, chắc chắn hơn hẳn bất cứ sự hợp tác tạm thời nào trước đó, đang hình thành giữa ba con người từng là những kẻ xa lạ, giờ cùng chung một mục đích lớn hơn bản thân từng người trong số họ.

"Tôi sẽ giới thiệu anh với Đóa." Cô nói. "Ba người tìm kiếm bằng chứng vẫn tốt hơn hai, và bốn tốt hơn ba, nếu Ông Cả Xuyên chịu tham gia nhiều hơn những gợi ý nửa vời như hiện tại."

Vệ khẽ cười, nụ cười đầu tiên không mang chút cay đắng nào Nghi từng thấy ở anh ta. "Nghe có vẻ như chị đang xây một đội quân nhỏ giữa lòng khảo trường này."

"Không phải một đội quân." Nghi đáp, nghiêm túc. "Chỉ là những người không còn chịu nổi việc giả vờ như mọi thứ đều ổn, trong khi rõ ràng có điều gì đó rất sai đang diễn ra ngay trước mắt tất cả chúng ta."

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →