🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai ngày sau — nếu có thể gọi thời gian trôi qua trong khảo trường bằng đơn vị "ngày" — Đóa tìm tới Nghi với một vẻ mặt căng thẳng khác hẳn thường lệ, tay cầm cuốn sổ mở sẵn ở một trang cụ thể.

"Tôi tìm lại được thứ này." Cô nói, không chào hỏi, giọng gấp gáp. "Từ lâu lắm rồi, hồi mới vào vòng một, tôi từng học thuộc lòng toàn bộ Điều Lệ Thiên Khảo, vì sợ phạm luật mà không biết. Có một điều tôi gần như quên hẳn, cho tới khi nghĩ lại chuyện của chị."

"Điều gì?" Nghi hỏi, ngồi thẳng dậy.

Đóa đọc to, giọng chậm rãi như đang trích dẫn một văn bản pháp lý quan trọng. "Điều Chín: Độ khó của mỗi Khảo Đề được ấn định dựa trên quy mô hậu quả thực tế nếu thất bại, không được điều chỉnh bởi bất kỳ yếu tố nào khác ngoài dữ kiện khách quan của tình huống."

Nghi im lặng, để cho ý nghĩa của điều luật ấy thấm dần vào tâm trí. "Vậy nghĩa là, theo đúng luật của chính Thiên Khảo, độ khó không được phép lệch khỏi hậu quả thực tế. Không được cao hơn, không được thấp hơn, chỉ được phản ánh đúng tình huống."

"Đúng vậy." Đóa gật đầu, gập cuốn sổ lại. "Nếu những gì chúng ta nghi ngờ là thật — cây đổ bốn sao không hậu quả của chị, những khảo đề tăng độ khó bất thường ngay trước cột mốc quan trọng của khảo sinh khác — thì đây không chỉ là một sự bất công ngầm nào đó nằm ngoài luật lệ. Đây là một sự vi phạm trực tiếp luật lệ mà chính Thiên Khảo đặt ra cho bản thân nó."

"Chị nhớ chính xác điều luật đó ở đâu ra không?" Nghi hỏi, muốn chắc chắn tuyệt đối trước khi đặt niềm tin vào một phát hiện quan trọng tới vậy.

"Bảng đá khắc Điều Lệ, dựng ở quảng trường trung tâm khảo trường, nơi mọi khảo sinh mới đều được dẫn tới trong ngày đầu tiên." Đóa đáp chắc nịch. "Tôi đã đọc đi đọc lại nó không biết bao nhiêu lần trong những ngày đầu hoang mang, khắc sâu vào trí nhớ tới mức không thể quên, dù đã lâu không nghĩ tới nữa. Chị có thể tự mình tới đó kiểm chứng, nếu muốn."

"Tôi tin chị." Nghi nói, và cô nói thật lòng. Trong tất cả những gì cô gặp phải ở khảo trường này, Đóa là người duy nhất chưa từng nói dối cô một lần nào, dù đôi khi cô ấy chọn im lặng thay vì nói ra sự thật.

Nghi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, khác hẳn nỗi sợ hãi mơ hồ trước đây. Nếu đây chỉ là một khoảng xám, một vùng luật lệ chưa rõ ràng, cô có thể hiểu được vì sao hệ thống né tránh câu hỏi của mình. Nhưng nếu đây là một sự vi phạm luật lệ rõ ràng, thì câu hỏi không còn là "có chuyện gì đang xảy ra" nữa, mà trở thành "ai đang phá luật, và họ được phép làm vậy bằng cách nào".

"Vậy ai có quyền điều chỉnh độ khó?" Cô hỏi. "Nếu Điều Chín cấm điều đó, thì phải có ai đó, ở một vị trí đủ cao, mới có khả năng lách qua luật lệ ấy mà không bị phát hiện ngay lập tức."

"Tôi không biết chính xác cơ cấu quyền lực trên Thiên Đình vận hành thế nào." Đóa thừa nhận, giọng có phần bất lực. "Chúng ta chỉ là khảo sinh, nhìn từ dưới lên một hệ thống chúng ta không có quyền truy cập đầy đủ. Nhưng logic thông thường mách bảo tôi rằng, ai đó đủ quyền lực để chỉnh sửa độ khó khảo đề trên diện rộng, hẳn phải là một ai đó nằm trong chính bộ máy vận hành Thiên Khảo, không phải một khảo sinh bình thường như chúng ta."

Nghi nhớ lại cách Sổ Thiên Cơ luôn tránh né những câu hỏi liên quan tới bản chất và nguồn gốc của cô, cách nó dùng cụm từ "chưa phải lúc" như một tấm khiên quen thuộc, và một giả thuyết mới, đáng sợ hơn hẳn, bắt đầu hình thành trong đầu cô: liệu có khi nào, chính cái giọng nói vẫn đang dẫn dắt cô qua từng khảo đề, cũng bị ràng buộc bởi một quyền lực cao hơn, một quyền lực đang thao túng luật lệ mà ngay cả nó cũng không có toàn quyền chống lại?

"Chúng ta cần cẩn thận." Đóa nói, như đọc được dòng suy nghĩ đang hiện rõ trên gương mặt Nghi. "Nếu ai đó đủ quyền lực để phá luật ngay trước mắt hàng trăm khảo sinh mà không ai dám lên tiếng, thì việc chúng ta lần theo dấu vết này, dù mới chỉ ở bước đầu, cũng có thể không an toàn chút nào."

Nghi gật đầu, nhưng trong lòng, nỗi sợ hãi ấy không đủ mạnh để dập tắt ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen lên. Nếu có ai đó đang lợi dụng vị trí quyền lực để phá vỡ chính những nguyên tắc công bằng mà Thiên Khảo tuyên bố tuân theo, cô không thể giả vờ như mình chưa từng biết tới điều đó, dù cái giá phải trả cho việc tiếp tục đào sâu có thể lớn tới mức nào.

"Tôi sẽ tới quảng trường, đọc lại Điều Lệ tận mắt." Cô nói, đứng dậy. "Có thể còn những điều khác tôi đã bỏ lỡ, những manh mối nhỏ ẩn trong chính những dòng luật lệ mà ai cũng đọc qua một lần rồi quên bẵng."

"Tôi đi cùng chị." Đóa nói, cũng đứng dậy theo, một sự dứt khoát mới trong giọng nói, khác hẳn vẻ thận trọng giữ khoảng cách của lần gặp đầu tiên. "Nếu chuyện này lớn như tôi lo sợ, tôi không muốn chị đối mặt với nó một mình."

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →