Một cánh tay mạnh mẽ chộp lấy cổ tay Nghi ngay khoảnh khắc cuối cùng, kéo giật cô lại khỏi mép kè, ngã ngửa ra sau, cả hai người cùng đổ sập xuống nền đá ướt. Nghi nằm đó một lúc, thở hổn hển, tim đập dồn dập, cảm nhận rõ ràng độ gần của cái chết mà cô vừa thoát khỏi trong gang tấc.
"Chị không sao chứ?" Vệ hỏi, giọng vẫn còn hổn hển vì vừa lao người qua một quãng khá xa để kịp giữ lấy cô, tay anh ta vẫn siết chặt cổ tay Nghi như chưa dám buông ra.
"Không sao." Nghi đáp, giọng run rẩy, cố ngồi dậy. "Cảm ơn anh."
Vệ giúp cô đứng vững, rồi lùi lại một bước, ánh mắt anh ta có một điều gì đó khác hẳn thường lệ — không phải sự lạnh lùng hờ hững, mà là một nỗi lo lắng thật sự, thứ cảm xúc Nghi chưa từng thấy ở người đàn ông này kể từ lần đầu gặp mặt. "Chị phải cẩn thận hơn. Kè biển này, sóng lớn có thể cuốn người xuống chỉ trong một giây, không như mấy con hẻm ngập nước trong phố."
"Anh nói như thể đã chứng kiến chuyện đó xảy ra rồi." Nghi nói, vừa dò xét vừa lo lắng.
Vệ im lặng một lúc lâu, nhìn ra biển, nơi những đợt sóng vẫn tiếp tục vỗ vào bờ kè không ngừng nghỉ. "Tôi từng là hộ pháp domain Hải." Anh ta nói, giọng đột nhiên trầm xuống, mất đi hẳn vẻ hờ hững quen thuộc. "Nhiều năm trước. Ta giữ một đoạn bờ biển, một vùng đánh cá nhỏ, làm tốt trong một thời gian dài, cho tới một cơn bão lớn hơn bất cứ cơn bão nào ta từng đối mặt."
Nghi đứng lặng, không dám ngắt lời, sợ làm gián đoạn khoảnh khắc hiếm hoi Vệ chịu mở lòng.
"Ta đã cố hết sức." Anh ta tiếp tục, giọng chát đắng. "Nhưng vẫn không đủ. Một phần bờ kè sụp, một chiếc thuyền đánh cá bị lật, ba người không qua khỏi. Thiên Đình phế truất ta ngay sau đó, không phải vì ta lười biếng hay tắc trách, mà vì thất bại, dù có cố gắng tới đâu, vẫn là thất bại. Họ không quan tâm ta đã cố thế nào, chỉ quan tâm kết quả."
"Vậy sao anh còn ở đây? Còn thi khảo?" Nghi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn.
"Vì đây là cơ hội duy nhất để chuộc lại." Vệ đáp, quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, một sự thành thật hiếm hoi hiện rõ trên gương mặt anh ta. "Thi lại, đạt điểm cao, được xem xét phục chức, dù cơ hội đó mong manh tới đâu. Ta đã thử ba lần trước đó, đều thất bại giữa chừng. Lần này là lần thứ tư."
Nghi im lặng, hình dung lại cảnh tượng Vệ mô tả — một cơn bão lớn, một chiếc thuyền lật úp, ba mạng người không qua khỏi dù người hộ pháp phụ trách vùng ấy đã cố gắng hết sức. Cô nghĩ tới chính mình, tới cách cô đã fail ở cống hẻm Trắc, tới cảm giác bất lực khi nhìn dòng nước tràn qua tay mình mà không có cách nào ngăn lại. Nếu một lần fail của cô đã khiến cô day dứt tới vậy, cô không thể tưởng tượng nổi cảm giác của một người phải mang theo ba mạng người trên vai, qua hết vòng khảo này tới vòng khảo khác, suốt nhiều năm ròng rã.
"Ba lần trước, anh thất bại giữa chừng vì lý do gì?" Cô hỏi khẽ, thận trọng như đang chạm vào một vết thương chưa lành hẳn.
"Không quan trọng nữa." Vệ đáp, giọng đanh lại, rõ ràng đây là ranh giới anh ta không muốn vượt qua thêm hôm nay. "Chỉ cần biết, mỗi lần thất bại, ta lại mất thêm một phần niềm tin rằng chơi đẹp có thể thắng được ở nơi này."
Nghi hiểu ra ngay lập tức, những mảnh ghép rời rạc từ trước tới giờ giờ khớp lại thành một hình dạng hoàn chỉnh. "Vậy nên anh chơi bẩn. Vì anh không còn thời gian, không còn cơ hội để chơi đẹp mà vẫn thắng."
"Đúng vậy." Vệ thừa nhận, không hề chối cãi. "Sau ba lần thất bại, ta học được rằng lòng tốt không cứu được ai ở đây, kể cả bản thân ta. Chỉ có điểm số, chỉ có thứ hạng, mới quyết định liệu ta có được cho một cơ hội nữa hay không." Anh ta ngừng lại, nhìn Nghi với một ánh mắt phức tạp. "Nhưng khi thấy chị lao xuống mép kè lúc nãy, ta không nghĩ tới điểm số một giây nào. Ta chỉ nghĩ tới việc phải cứu chị, giống như ta đã ước mình có thể cứu ba người trên chiếc thuyền đó năm xưa."
Câu nói ấy treo lơ lửng giữa hai người, nặng nề nhưng cũng chân thật hơn bất cứ điều gì Vệ từng nói với cô trước đây. Nghi cảm thấy một sự đồng cảm bất ngờ dâng lên trong lòng, không xóa bỏ được những gì anh ta đã làm — cướp phần thưởng của cô, lấy hết vật liệu khiến cô fail — nhưng cũng khiến cô nhìn nhận con người này dưới một ánh sáng khác hẳn, phức tạp hơn nhiều so với hình ảnh kẻ tàn nhẫn thuần túy cô từng gán cho anh ta.
"Chúng ta còn mười lăm phút." Cô nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, đưa tay ra như một cử chỉ hòa giải không lời. "Xong việc này đã, chuyện khác tính sau."
Vệ nhìn bàn tay chìa ra, rồi nhìn Nghi, và lần đầu tiên kể từ khi hai người gặp nhau, một nụ cười thật sự, không châm biếm, không khinh khỉnh, xuất hiện trên gương mặt anh ta. Anh ta nắm lấy tay cô, kéo cả hai đứng dậy, và cùng quay lại với đoạn kè đang chờ được gia cố, mang theo một sự thấu hiểu mong manh nhưng có thật vừa nảy sinh giữa hai kẻ xa lạ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →