Cả hai quay lại công việc với một nhịp điệu ăn ý bất ngờ, Vệ phụ trách phần kè xa hơn, Nghi tiếp tục đoạn gần, thỉnh thoảng trao đổi ngắn gọn để điều phối vật liệu sao cho hợp lý nhất. Mười phút trôi qua trong sự tập trung tuyệt đối, và đoạn kè dần dần trở nên vững chãi hơn dưới bàn tay của cả hai người.
Rồi mọi thứ thay đổi.
Không có dấu hiệu báo trước, không một dòng cảnh báo nào hiện lên trên Thẻ Mệnh, chỉ có một cơn sóng lớn bất thường, cao gấp đôi mọi con sóng trước đó, ập vào bờ kè với một sức mạnh khủng khiếp, xé toạc một mảng lớn phần kè Nghi vừa gia cố xong, cuốn theo cả người cô ngã nhào xuống, đầu va vào một phiến đá, tối sầm mắt trong một khoảnh khắc.
Khi cô mở mắt lại, nước đã ngập tới ngực, dòng chảy xiết cuốn cô ra xa khỏi bờ, xa khỏi tầm với của Vệ đang hét gọi tên cô từ phía sau, giọng anh ta nhòe đi trong tiếng sóng gào thét. Đầu cô đau nhói, một vệt máu ấm loang trên trán hòa lẫn vào nước biển mặn chát, và mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xăm, bị bóp nghẹt như thể cô đang nghe chúng qua một lớp bông dày.
Và trong khoảnh khắc ấy, một thứ gì đó trong đầu Nghi sụp đổ.
Không phải cơ thể cô đang chìm trong nước biển lạnh buốt của khảo trường sương mờ nữa. Cô đang ở lại con hẻm ngập lụt đêm mưa ấy, tay vẫn đang cố với lấy cổ tay thằng Bin, dòng nước vẫn đang cuốn cả hai vào miệng cống đen ngòm, phổi vẫn đang cháy rực vì thiếu khí. Ký ức và hiện thực hòa trộn vào nhau tới mức cô không còn phân biệt được đâu là đêm đó, đâu là bây giờ, chỉ còn lại một nỗi kinh hoàng thuần túy, nguyên vẹn như lần đầu tiên nó xảy ra.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Dương Khí: 12 / 100
Cảnh báo: Dương Khí dưới 20%. Một lần cạn đáy không hồi phục.
【/THẺ MỆNH】
Dòng chữ đỏ ấy xuyên qua lớp sương mù trong đầu cô, và một sự thật lạnh buốt đập thẳng vào ý thức Nghi: đây không phải một cơn ác mộng lặp lại. Nếu cô để mình chìm xuống lần này, không có ai kéo cô lên khỏi miệng cống một lần nữa. Không có Sổ Thiên Cơ nào can thiệp lần thứ hai. Đây sẽ là lần cuối cùng, thật sự, vĩnh viễn.
Nỗi sợ ấy, dù kinh khủng, lại là thứ duy nhất đủ mạnh để kéo cô ra khỏi vòng xoáy ký ức đang nhấn chìm tâm trí cô. Nghi vùng vẫy, đạp chân tìm phương hướng, cố nhớ lại mọi kỹ năng bơi lội ít ỏi cô từng học được trong đời, hướng người theo dòng chảy thay vì chống lại nó như bản năng hoảng loạn mách bảo, đúng như một nguyên tắc cô mơ hồ nhớ được từ đâu đó, có lẽ từ một bài báo cô từng đọc lướt qua giữa những chuyến giao hàng, chưa bao giờ nghĩ có ngày mình cần dùng tới nó để giữ mạng sống của chính mình.
Mỗi giây trôi qua dài như một thế kỷ. Nước mặn tràn vào miệng cô, cay xè, và trong đầu Nghi, hai hình ảnh cứ chồng lấn lên nhau không ngừng — miệng cống đen ngòm của đêm mưa cũ, và mặt biển xám bạc của khảo trường này — tới mức cô không còn chắc chắn mình đang cố sống sót qua thảm họa nào, thảm họa đã xảy ra hay thảm họa đang xảy ra ngay lúc này.
"Nghi!" Tiếng Vệ gần hơn hẳn, và một khoảnh khắc sau, một cánh tay mạnh mẽ quàng qua ngang ngực cô, kéo cô ngược dòng nước về phía bờ. Anh ta đã lao xuống biển không chút do dự, bơi ngược dòng chảy xiết với một sức mạnh và kỹ thuật của người đã từng làm việc này vô số lần trong quá khứ.
Họ vật lộn với dòng nước thêm gần một phút nữa, tưởng chừng như dài vô tận, trước khi cả hai cùng ngã sõng soài lên bờ đá, thở hổn hển, kiệt sức hoàn toàn. Nghi nằm đó, ngực phập phồng, nhìn lên bầu trời sương xám phía trên, và Dương Khí trên Thẻ Mệnh của cô hiển thị con số mười tám, nhích lên một chút từ đáy nhưng vẫn ở mức nguy hiểm.
"Chị đang nghĩ tới đêm chị chết hụt, đúng không." Vệ nói, giọng vẫn còn hổn hển, nhưng ánh mắt anh ta nhìn cô đầy thấu hiểu. "Ta thấy mắt chị lúc đó. Không phải mắt của người đang chết đuối bình thường. Là mắt của người đang chết đuối hai lần cùng một lúc."
Nghi không trả lời ngay, chỉ nằm đó, để cho nhịp tim mình dần trở lại bình thường, để cho ranh giới giữa quá khứ và hiện tại dần rõ nét trở lại trong tâm trí. "Tôi tưởng mình sắp chết thật." Cô nói cuối cùng, giọng khàn đặc. "Không phải trong khảo trường này. Chết thật, ở ngoài kia, trong con hẻm đó."
Vệ gật đầu, không hỏi thêm, chỉ ngồi im lặng bên cạnh cô một lúc lâu, để cho sự im lặng ấy làm công việc mà không lời nào có thể làm tốt hơn.
Nghi nhìn lại Thẻ Mệnh của mình, Dương Khí giờ đã nhích lên hai mươi ba, đủ để ra khỏi vùng nguy hiểm đỏ nhưng vẫn còn xa mức an toàn. Cô nhận ra, rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng con số ấy không đơn thuần là một chỉ số game vô hồn nữa. Nó là khoảng cách còn lại giữa cô và cái chết thật sự, khoảng cách mà mỗi lần cô liều lĩnh, mỗi lần cô fail, mỗi lần cô để mình rơi vào nguy hiểm không cần thiết, sẽ ngày một thu hẹp lại. Cô không biết Dương Khí có tự hồi phục theo thời gian hay không, nhưng cô biết chắc một điều: từ giờ, cô sẽ không bao giờ coi con số đó là một thứ có thể mạo hiểm tùy tiện nữa.
"Cảm ơn anh." Cô nói, quay sang nhìn Vệ, giọng chân thành hơn bất cứ lời cảm ơn nào cô từng nói với anh ta trước đó. "Lần thứ hai anh cứu tôi hôm nay rồi."
"Đừng tính." Vệ đáp, khẽ nhún vai, nhưng khóe miệng anh ta cong lên một chút, không giấu được vẻ hài lòng nhỏ nhoi. "Coi như ta trả bớt một phần cho ba mạng người ta từng không cứu được."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →