🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khảo đề mới hiện ra mang theo một biểu tượng Nghi chưa từng thấy — một con sóng nhỏ màu xanh thẫm, khác hẳn giọt nước nhạt của domain Vũ mà cô đã quen.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Dương Khí: 41 / 100

Tín: 340

Khảo Đề: "Gia cố bờ kè cửa biển xóm Nghêu" · Độ khó: ★★★★☆ · Hạn: 00:25:00

Ghi chú: Triều cường đang lên nhanh hơn dự báo, đe dọa toàn bộ dãy nhà ven bờ.

【/THẺ MỆNH】

Bốn sao, nhưng lần này ghi chú lại dài, cụ thể, đúng khuôn mẫu "nhẹ hơn con số cho thấy" mà Đóa từng dạy cô. Dù vậy, Nghi không dám chủ quan nữa, không sau bài học từ Xóm Bàu. Cô bước ra khỏi con hẻm quen thuộc, theo hướng chỉ dẫn, và lần đầu tiên nhìn thấy biển trong khảo trường này — một dải nước xám bạc trải dài tới tận chân trời sương mù, sóng vỗ vào một dãy kè đá thấp bảo vệ một xóm chài nhỏ ven bờ.

Quy mô của nhiệm vụ này lớn hơn hẳn mọi thứ cô từng đối mặt. Cả một đoạn kè dài phải gia cố, không phải một góc tường hay một đoạn cống nhỏ, và triều đang lên, từng đợt sóng ngày càng mạnh hơn, tràn qua những chỗ kè đã yếu. Xa xa, cô thấy những mái nhà tranh xiêu vẹo của xóm chài, ánh đèn dầu le lói qua khe cửa, và một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng cô, ký ức về những căn nhà thấp ở Xóm Bàu vẫn còn in đậm chưa phai. Lần này, cô tự nhủ, mình sẽ không để bất cứ ai phải trải qua một đêm kinh hoàng như vậy nữa, dù phải trả giá bằng bao nhiêu công sức.

Cô nhìn dọc theo đoạn kè, ước lượng chiều dài, so sánh với đống vật liệu ít ỏi được chuẩn bị sẵn, và nhận ra ngay một vấn đề: số lượng bao cát và đá hộc hiện có chỉ đủ gia cố chưa tới một nửa đoạn kè cần thiết trong khoảng thời gian cho phép, nếu chỉ có một mình cô làm việc.

"Lại chạm mặt." Giọng Vệ vang lên từ phía sau, không còn giọng điệu khinh khỉnh của lần đầu gặp nữa. Anh ta đứng đó, nhìn đoạn kè dài với vẻ đánh giá quen thuộc. "Tôi cũng nhận khảo đề này. Chắc hệ thống thấy quy mô quá lớn cho một người, nên gửi cho cả hai chúng ta."

Nghi nhìn anh ta, nhớ lại lần cuối họ gặp nhau ở vườn rau, câu nói "cứng đầu" nửa như chê trách nửa như khen ngợi. "Anh định chơi kiểu gì lần này? Farm hết vật liệu về phần mình trước, để tôi tự xoay xở à?"

Vệ nhíu mày, có vẻ hơi bị chạm tự ái. "Khảo đề này khác. Một đoạn kè dài như vậy, một người không cách nào gia cố kịp trong hai mươi lăm phút, dù có farm hết vật liệu về mình cũng vô ích nếu đoạn kè bên cạnh vẫn sụp. Nước biển không phân biệt phần của ai." Anh ta ngừng lại, nhìn Nghi một lúc, rồi nói tiếp, giọng miễn cưỡng nhưng thành thật. "Lần này tôi đề nghị hợp tác thật sự. Chia đoạn kè ra làm hai, mỗi người phụ trách một nửa, chia đều vật liệu."

Nghi ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ ấy, nhưng không có thời gian để hoài nghi lâu. Đồng hồ đã bắt đầu chạy, và quy mô công việc trước mắt quá lớn để cô từ chối một sự giúp đỡ hiếm hoi. "Được. Tôi lấy nửa phía nam, anh lấy nửa phía bắc."

Cả hai bắt tay vào việc ngay lập tức, không còn thời gian cho những cuộc đối thoại dài dòng. Nghi vác từng bao cát, xếp chúng dọc theo đoạn kè yếu nhất, cẩn thận nén chặt từng lớp như bài học cô đã rút ra từ vườn rau bà Sáu, dù biết làm vậy sẽ chậm hơn. Gió biển lồng lộng thổi ngược vào mặt, mang theo vị mặn chát và hơi lạnh thấm sâu vào da thịt, khác hẳn cái lạnh của những cơn mưa hẻm phố cô đã quen. Tiếng sóng vỗ mỗi lúc một mạnh hơn, những đợt nước bắn tung tóe lên tận mặt cô, buộc cô phải liên tục dụi mắt để nhìn rõ đường đi. Cô liếc sang phía Vệ, thấy anh ta làm việc với một tốc độ và sự chính xác đáng kinh ngạc, những động tác dứt khoát của một người đã lặp lại công việc này không biết bao nhiêu lần trong quá khứ.

"Anh làm nhanh thật." Cô hét lên qua tiếng sóng, vừa là một lời khen vừa là một câu hỏi ngầm.

"Kinh nghiệm." Vệ đáp cụt lủn, không ngừng tay. "Tôi từng gia cố kè biển nhiều lần hơn chị tưởng."

Có một điều gì đó trong cách anh ta nói câu ấy, một sự nặng nề ẩn giấu phía sau vẻ thản nhiên thường thấy, khiến Nghi tự hỏi liệu "nhiều lần hơn chị tưởng" ấy có liên quan gì tới cái điều anh ta từng nhắc thoáng qua — một lần anh ta "muốn chơi khác đi" và không kết thúc tốt đẹp. Nhưng cô không có thời gian để gặng hỏi, khi một đợt sóng lớn bất ngờ ập tới, mạnh hơn hẳn mọi đợt trước, tràn qua đoạn kè cô vừa gia cố một nửa, cuốn phăng vài bao cát chưa kịp xếp chắc.

"Cẩn thận!" Vệ hét lên, nhưng lời cảnh báo tới quá muộn.

Nghi mất thăng bằng, trượt chân trên phiến đá ướt, hai tay chới với tìm điểm bám nhưng chỉ chạm phải khoảng không trơn trượt. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, kéo dài như cả một đời người dù thực chất chỉ vỏn vẹn một giây, cô cảm thấy cơ thể mình lao thẳng về phía mép kè, nơi phía dưới chỉ còn lại những con sóng đen ngòm đang cuộn trào không ngừng nghỉ, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ thứ gì rơi vào tầm với của chúng.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →