🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khảo đề tiếp theo hiện ra khi Nghi vừa rời khỏi con hẻm nơi cô gặp Ông Cả Xuyên, một địa điểm mới, một biểu tượng lá cây nhỏ báo hiệu domain Thổ lại vào cuộc. Cô đọc dòng ghi chú thật chậm, thật kỹ, đúng như lời hứa với chính mình chưa đầy một giờ trước.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Dương Khí: 39 / 100

Tín: 175

Khảo Đề: "San lấp hố sụt vườn rau bà Sáu" · Độ khó: ★★☆☆☆ · Hạn: 00:22:00

Ghi chú: Nền đất khu vực yếu, có nguy cơ lan rộng nếu xử lý cẩu thả.

【/THẺ MỆNH】

"Có nguy cơ lan rộng nếu xử lý cẩu thả." Nghi lẩm bẩm đọc lại, cố hình dung ra "lan rộng" ấy có thể là gì. Không phải chỉ một hố sụt lớn hơn. Có thể là cả một khu vườn sụp xuống, có thể là nền nhà bên cạnh cũng bị ảnh hưởng, có thể là một điều gì đó cô còn chưa nghĩ tới. Lần này, thay vì lao vào làm ngay theo bản năng tối ưu tốc độ, cô dừng lại, đi một vòng quan sát toàn bộ khu vườn trước khi động tay vào bất cứ thứ gì.

Hố sụt nằm giữa một luống rau nhỏ, không quá lớn nhưng các cạnh đã có dấu hiệu nứt lan ra xung quanh, một vài vết nứt mảnh như sợi chỉ chạy dài về phía một căn nhà nhỏ kế bên. Nghi quỳ xuống, nhìn kỹ vào lòng hố, nhận ra đất bên dưới không đơn giản chỉ là đất lún, có một khoảng rỗng nông, có thể do nước ngầm rút đi để lại, và nếu chỉ lấp đất lên trên mà không xử lý phần rỗng bên dưới, đúng như cách cô từng làm với kè hẻm 12, hố này có thể sụp trở lại bất cứ lúc nào, có khi còn tệ hơn.

Cô nhìn sâu hơn vào căn nhà nhỏ kế bên, nơi những vết nứt đang chạy tới, cố hình dung xem "lan rộng" mà dòng ghi chú nhắc tới thật sự có nghĩa là gì. Nếu nền nhà đó cũng yếu như nền vườn, một cơn sụt lớn hơn có thể kéo sập cả một góc nhà, không chỉ là chuyện mất mấy luống rau. Ý nghĩ đó khiến tay cô run nhẹ, nhưng lần này không phải run vì sợ hãi mà vì một quyết tâm mới: cô sẽ không để chuyện đó xảy ra, dù phải chậm hơn, dù phải tốn công hơn hẳn mọi lần trước.

Cô nhớ lại lời Ông Cả Xuyên: đừng đợi tới lúc cần mới đi tìm. Cô đi một vòng quanh sân, tìm được vài viên gạch vỡ, một tấm lưới thép cũ bị bỏ quên ở góc vườn, và một đống đất mùn tơi xốp gần đó. Thay vì chỉ đổ đất lấp đầy hố như phản xạ ban đầu mách bảo, cô đặt tấm lưới thép xuống đáy hố trước, ken lên trên bằng lớp gạch vỡ để tạo một nền đỡ vững chắc, rồi mới đổ đất mùn lên trên cùng, nén chặt từng lớp một thay vì đổ ồ ạt.

Công việc chậm hơn hẳn so với cách cô làm ở kè hẻm 12 hôm trước. Đồng hồ chạy đều đặn, mười lăm phút, mười phút, và Nghi bắt đầu cảm thấy một chút sốt ruột quen thuộc, cái cảm giác của người luôn quen làm việc thật nhanh giờ phải ép mình đi chậm lại. Có một lúc, khi nén lớp đất thứ ba, cô phát hiện tấm lưới thép bị lệch một góc, không còn phủ kín hết phần rỗng bên dưới như tính toán ban đầu. Bản năng cũ trong cô muốn lờ đi, tặc lưỡi cho qua vì "chắc không sao đâu", nhưng cô dừng tay, đào lại lớp đất vừa đổ, chỉnh lại tấm lưới cho ngay ngắn, rồi mới tiếp tục. Việc đó ngốn thêm gần hai phút quý giá, nhưng Nghi không hối hận.

Cô nhớ tới gương mặt cụ già ở nhà bếp trọ, nhớ tới đoạn văn về Xóm Bàu, và mỗi lần sốt ruột trỗi dậy, cô lại tự nhắc mình: chậm mà chắc, còn hơn nhanh mà để lại một điều gì đó không đo đếm được phía sau.

Khi lớp đất cuối cùng được nén chặt, mặt vườn phẳng phiu trở lại, không còn dấu vết nứt nẻ nào lan ra xa hơn nữa, đồng hồ vẫn còn ba phút. Một tiếng "cạch" vang lên.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "San lấp hố sụt vườn rau bà Sáu": HOÀN THÀNH.

Tín: +65

【/THẺ MỆNH】

Sáu mươi lăm điểm, ít hơn con số tám mươi cô từng nhận ở nhà cụ Tư, sự chênh lệch nhỏ mà trước đây có lẽ đã khiến cô thấy tiếc. Nhưng lần này, Nghi không hề cảm thấy tiếc chút nào. Cô đứng nhìn khu vườn phẳng phiu, chắc chắn, biết rằng nền đất bên dưới đã được xử lý đúng cách, không còn khoảng rỗng nào chờ sẵn để sụp xuống lần nữa, và cảm giác ấy, dù không được đo bằng con số, còn quý hơn hẳn hai mươi điểm chênh lệch kia.

Cô ngồi xuống bên luống rau, lau mồ hôi, và lần đầu tiên tự hỏi liệu có phải chính vì luôn chọn con đường nhanh nhất, cô đã bỏ lỡ mất một điều gì đó quan trọng hơn nhiều so với tốc độ suốt cả cuộc đời trước khi tới nơi này — trong công việc giao hàng, trong cách cô đối xử với chính mình, trong cả những lần cô tự nhủ "làm nhanh cho xong" thay vì "làm cho đúng".

Cô nghĩ tới hai năm chạy xe giữa thành phố, tới thói quen luôn chọn cung đường ngắn nhất dù có phải luồn lách qua những con hẻm nguy hiểm, tới việc cô từng tự hào kể với đồng nghiệp về kỷ lục giao hàng nhanh nhất tháng như một chiến tích đáng khoe. Chưa bao giờ cô tự hỏi, giữa những chuyến xe vun vút ấy, có bao nhiêu lần cô đã bỏ qua một điều gì đó đáng ra cần chậm lại để nhìn kỹ hơn — một khách hàng già yếu cần thêm vài giây để ra mở cửa, một con hẻm tối cần thêm một chút thận trọng, một cuộc gọi nhỡ từ bà ngoại cô luôn hẹn "lát nữa gọi lại" rồi quên mất vì mải chạy đơn tiếp theo.

Giữa khu vườn yên tĩnh này, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu công việc giao hàng, Nghi cảm thấy mình đã làm đúng một điều gì đó theo cách trọn vẹn nhất, không phải vì nhanh, mà vì cẩn thận. Cảm giác ấy lạ lẫm, nhưng dễ chịu hơn bất cứ kỷ lục tốc độ nào cô từng đạt được.

Ý nghĩ ấy còn dang dở thì một bóng người quen thuộc xuất hiện ở đầu vườn, và lần này, thay vì vẻ khinh khỉnh ban đầu, Vệ nhìn cô với một biểu cảm Nghi chưa từng thấy ở anh ta trước đó, một sự tò mò thật sự, không che giấu.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →