"Tôi nghe nói chị vừa mất hai mươi phút cho một khảo đề hai sao." Vệ nói, bước vào vườn, nhìn quanh nền đất phẳng phiu với ánh mắt đánh giá kỹ lưỡng. "Trong khi độ khó đó, người bình thường làm chưa tới mười phút."
"Anh theo dõi tôi à?" Nghi hỏi, vừa ngạc nhiên vừa hơi cảnh giác.
"Không hẳn theo dõi." Vệ đáp, giọng thản nhiên. "Khảo trường nhỏ, tin tức lan nhanh, nhất là tin về một khảo sinh không có mã số đàng hoàng mà lại fail một khảo đề rồi đổi hẳn cách chơi ngay sau đó. Chị nghĩ chỉ Đóa để ý chị thôi à? Nửa khảo trường này đang tò mò xem chị sẽ trụ được bao lâu."
"Tôi làm chắc hơn." Nghi đáp, không để ý tới giọng điệu châm chọc trong câu nói của anh ta. "Nếu tôi làm nhanh mà nền đất sụp lại, coi như công cốc, còn tệ hơn."
Vệ nhún vai, cúi xuống, ấn thử chân xuống khoảng đất Nghi vừa nén chặt, rồi khẽ gật đầu, một cử chỉ thừa nhận miễn cưỡng. "Chắc thật. Nhưng chị mất gấp đôi thời gian để đổi lấy một khoảng chắc chắn hơn mà hệ thống không hề trả thêm điểm cho nó. Tín vẫn tính theo độ khó cơ bản, không cộng thêm vì chị làm kỹ hơn yêu cầu. Nói thẳng ra, chị đang chơi ngu, nếu nhìn từ góc độ tối ưu điểm."
"Có thể." Nghi đáp, giọng bình thản hơn cô tưởng mình có thể có trước lời chê bai đó. "Nhưng tôi không chơi vì điểm nữa."
Vệ nhìn cô, biểu cảm thoáng chút ngạc nhiên, rồi bật cười, một tiếng cười ngắn nhưng lần này không hề có vẻ khinh khỉnh như lần đầu gặp mặt. "Chị nghiêm túc đấy à. Sau đúng một lần fail, chị đã đổi hẳn cách chơi rồi."
"Anh không đổi à?" Nghi hỏi ngược lại, một câu hỏi bất chợt nảy ra trong đầu cô. "Sau tất cả những vòng khảo anh đã qua, chưa từng có lần nào khiến anh muốn chơi khác đi sao?"
Nụ cười trên môi Vệ tắt dần. Anh ta im lặng một lúc, nhìn xa xăm về phía màn sương cuối vườn, và khi trả lời, giọng anh ta đã mất đi vẻ hờ hững quen thuộc. "Có chứ. Một lần." Anh ta nói, ngắn gọn, không giải thích thêm, như thể vừa hé mở một cánh cửa rồi lập tức đóng sập lại. "Nhưng chuyện đó không liên quan gì tới chị."
Nghi không gặng hỏi thêm, cảm nhận được ranh giới vừa được vạch ra rõ ràng. Nhưng cô ghi nhớ chi tiết ấy, cất nó cạnh những mảnh ghép khác cô đang dần gom góp về người đàn ông bí ẩn này, một kẻ tàn nhẫn tới mức sẵn sàng cướp trắng phần thưởng của người mới, nhưng đồng thời cũng từng có một khoảnh khắc "muốn chơi khác đi", một khoảnh khắc rõ ràng đã không kết thúc tốt đẹp, đủ để giờ đây anh ta đóng chặt cánh cửa ấy lại và không bao giờ nhắc tới nữa.
"Bao nhiêu vòng khảo rồi." Cô hỏi khẽ, thử một câu hỏi khác, an toàn hơn. "Anh không cần nói chi tiết, chỉ là con số thôi."
Vệ liếc cô, cân nhắc, rồi đáp, giọng cụt lủn. "Nhiều hơn chị nghĩ." Anh ta không nói thêm con số cụ thể nào, nhưng cách anh ta tránh né câu hỏi, cách vai anh ta hơi chùng xuống trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để Nghi hiểu rằng con số ấy không phải một điều đáng tự hào, mà là một gánh nặng anh ta đã quen mang theo, quen tới mức không còn nhớ nổi cảm giác không mang nó sẽ ra sao.
"Dù sao thì." Vệ nói, giọng trở lại vẻ thường ngày, như cố xóa đi khoảnh khắc vừa hé lộ. "Chị cứ chơi kiểu chị muốn. Không phải việc của tôi. Chỉ là đừng ngạc nhiên nếu một ngày chị nhận ra, ở khảo trường này, sự tử tế của chị có khi phải trả giá đắt hơn chị tưởng."
"Tôi thà trả giá đắt còn hơn trở thành người không quan tâm mình đang giẫm lên ai." Nghi đáp thẳng, không hề nao núng.
Câu nói ấy dường như chạm vào điều gì đó trong Vệ. Anh ta nhìn cô một lúc lâu, biểu cảm khó đoán, nửa như khó chịu, nửa như một sự ngưỡng mộ miễn cưỡng anh ta không muốn thừa nhận. "Cứng đầu." Anh ta lẩm bẩm, rồi quay người bước đi, không nói thêm lời nào, nhưng lần này, bước chân anh ta chậm hơn hẳn mọi lần trước, như thể còn điều gì đó chưa nói hết đang níu anh ta lại.
Nghi đứng nhìn theo cho tới khi bóng Vệ khuất hẳn, rồi ngồi xuống bên luống rau vừa hoàn thành, để cho tâm trí mình lắng lại. Cô không biết chuyện gì đã xảy ra với Vệ trong quá khứ, chuyện gì đã khiến một người từng "muốn chơi khác đi" trở thành kẻ sẵn sàng cướp trắng phần thưởng của người mới mà không chút áy náy. Nhưng cô cảm nhận được, dưới lớp vỏ lạnh lùng ấy, vẫn còn sót lại một điều gì đó chưa hoàn toàn chết hẳn, một vết nứt nhỏ, giống hệt vết nứt trên nền đất cô vừa sửa xong, chỉ chờ đúng thời điểm để lộ ra.
Cô nghĩ tới lời Ông Cả Xuyên, về những hộ pháp thất bại giữa chừng, mất trắng, không còn gì để nhớ, và tự hỏi liệu Vệ có phải là một trong số đó theo một nghĩa nào đó, chỉ là chưa bị đẩy hẳn ra khỏi cuộc chơi, vẫn còn lởn vởn ở đây, thi hết vòng này tới vòng khác, mang theo một vết thương cũ mà anh ta không cho phép bất cứ ai, kể cả chính mình, chạm vào lần nữa. Nếu đúng là vậy, cô nghĩ, có lẽ sự tàn nhẫn của anh ta không hẳn là bản chất, mà là một lớp áo giáp được khoác lên sau một lần đau đớn nào đó, dày tới mức giờ đây khó lòng phân biệt được đâu là áo giáp, đâu là con người thật bên dưới.
Nghi đứng dậy, phủi đất trên váy, và bước tiếp về phía khảo đề mới đang chờ, mang theo một sự tò mò lặng lẽ về người đàn ông kỳ lạ ấy, xen lẫn với quyết tâm không để bản thân đi theo con đường đã biến anh ta thành người như vậy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →