🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người đàn ông ngồi xuống bậc cửa, cạnh Minh, và đó là điều bình thường nhất mà ông làm từ đầu đến giờ — bình thường đến mức kỳ lạ. Một cái bóng cổ xưa ngồi bệt xuống bậc xi măng lạnh như một người đàn ông mệt mỏi sau ca làm, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, bàn tay đan vào nhau. Trong tư thế ấy, ông trông không còn giống một thực thể canh giữ ranh giới hai cõi. Ông trông như bất cứ người đàn ông trung niên nào ngồi hút thuốc trước hiên nhà lúc đêm khuya, nghĩ về một đời đã trôi qua.

"Tôi sống ở Sài Gòn," ông bắt đầu, mắt nhìn vào khoảng tối cuối hành lang, như nhìn vào một thời đã xa. "Không phải Sài Gòn của bây giờ. Một Sài Gòn cũ hơn, thấp hơn, nhiều cây hơn. Tôi không nhớ chính xác năm nào — thời gian với tôi đã nhòe đi thành một dải dài không mốc. Nhưng tôi nhớ tôi làm thợ sửa đồng hồ. Một tiệm nhỏ trên một con phố giờ đã không còn tên cũ. Tôi ngồi cả ngày cúi xuống những bộ máy tí hon, lắp lại những bánh răng, làm cho thời gian của người khác chạy lại đúng."

Minh lắng nghe, không dám thở mạnh. Một người thợ sửa đồng hồ. Anh suýt bật cười vì sự trớ trêu của nó — một người dành cả đời để chữa cho thời gian của người khác, để rồi mắc kẹt ngoài thời gian của chính mình.

"Tôi có một người vợ," người đàn ông nói tiếp, và giọng ông chùng xuống một nấc. "Và một đứa con gái nhỏ. Con bé... con bé hay ngồi trong tiệm với tôi, nghịch những bánh răng tôi bỏ đi, xếp chúng thành những hình thù riêng của nó. Nó bảo nó đang làm 'cái máy đo hạnh phúc'. Tôi vẫn nhớ tiếng cười của nó vang trong cái tiệm chật chội ấy, át cả tiếng tích tắc của hàng chục cái đồng hồ trên tường. Đó là âm thanh đẹp nhất tôi từng nghe. Đẹp hơn bất cứ cỗ máy nào tôi từng sửa."

Ông dừng lại. Bàn tay đan vào nhau của ông siết lại, những đốt ngón tay trắng bệch trong bóng tối. Minh nhận ra mình đang nín thở, sợ rằng chỉ một tiếng động cũng làm vỡ tan điều mong manh đang được kể ra này.

"Một mùa mưa, con bé bệnh," ông nói, giọng đều đến mức đáng sợ, cái giọng đều của một nỗi đau đã được mài nhẵn bởi quá nhiều năm tháng. "Sốt. Giống như Linh. Thời ấy người ta chưa cứu được những cơn sốt như thế. Tôi ôm con chạy bộ trong mưa đến nhà thương, đường ngập, xe không đi được, tôi cứ chạy, chạy mãi, mà con đường thì dài ra vô tận. Tôi đến nơi thì đã muộn. Con bé đi trên tay tôi, giữa cơn mưa, trước khi tôi kịp đặt nó xuống một chiếc giường bệnh."

Minh nhắm mắt lại. Trong góc phòng, Linh khẽ cử động, lần đầu tiên, như thể câu chuyện vừa chạm vào một thứ gì trong em.

"Sau đó, mọi thứ sụp đổ," người đàn ông tiếp tục. "Vợ tôi không chịu nổi. Cô ấy bỏ đi — không phải bỏ tôi, mà bỏ chạy khỏi căn nhà đầy tiếng cười của con bé. Tôi không trách cô ấy. Tôi chỉ ở lại. Tôi đóng cửa tiệm. Tôi để cho hàng chục cái đồng hồ trên tường chết dần, từng cái một, vì tôi không còn lên dây cho chúng nữa. Tôi ngồi trong cái tiệm tối om ấy, giữa những bánh răng con bé từng xếp thành cái máy đo hạnh phúc, và tôi chờ. Tôi không biết mình chờ gì. Tôi nghĩ tôi chờ chết. Nhưng cái chết... nó không đến theo cách tôi tưởng."

Ông quay sang nhìn Minh, và trong đôi mắt ấy giờ đây có một thứ ánh sáng mờ, lạ, vừa là ký ức vừa là nỗi đau chưa từng nguôi. "Anh có biết một người có thể chết mà vẫn còn thở không, Minh? Tôi đã chết từ cái đêm con bé đi trên tay tôi. Phần còn lại chỉ là một cái xác biết đi, ngồi trong tiệm đồng hồ, đợi quên hoặc đợi được quên. Tôi quên cách ăn. Quên cách ngủ. Quên cả tên mình lúc nào không hay. Tôi mỏng dần đi, như một bức ảnh để ngoài nắng quá lâu, cho đến khi..."

Ông ngừng, và cái khoảng lặng ấy nặng đến mức Minh nghe được tiếng nó.

"...cho đến khi tôi không còn chắc mình thuộc về cõi nào nữa," người đàn ông nói. "Và đó là lúc tôi gặp người đầu tiên giống như tôi. Một linh hồn bị bỏ lại, đứng ở góc phố, nhìn tôi bằng đôi mắt mà tôi nhận ra — vì tôi cũng đang có đôi mắt ấy. Và tôi hiểu ra một điều khiến tôi vừa kinh hoàng vừa nhẹ nhõm. Tôi không còn ở phía bên này nữa. Nhưng tôi cũng chưa sang hẳn phía bên kia. Tôi đang đứng ngay trên cái ranh giới mỏng tang giữa hai cõi. Và từ chỗ đứng đó, tôi nhìn thấy tất cả."

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →