🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trang giấy tiếp theo không mang mùi nào cả, và chính sự vắng mùi ấy mới làm Minh rợn người. Trước đó, mỗi câu chuyện trong cuốn sổ đều đến kèm một hơi thở riêng — mùi mì cháy của căn chung cư, mùi mưa của chuyến xe đêm, mùi thông Đà Lạt, mùi xà phòng cạo râu của tiệm ông Năm. Nhưng trang này lạnh và trống, như một căn phòng vừa có người dọn đi, để lại bốn bức tường trắng và một khoảng không nuốt chửng mọi âm thanh. Tựa trang viết bằng nét mực đậm hơn thường lệ, như thể người ghi đã ấn bút mạnh hơn: Khu Phố Không Có Sáng.

Minh đọc, và một khu đô thị mới hiện lên trước mắt anh — Khu F, những dãy nhà liền kề mọc lên giữa vùng ven thành phố, nơi ba năm trước còn là ruộng. Tường còn mới, sơn còn thơm, đèn đường mới lắp đứng thẳng tắp như những người lính gác. Vậy mà có một điều không ai giải thích nổi: ánh sáng ở đây không bao giờ đủ. Đèn vẫn sáng, nhưng thứ ánh sáng ấy như bị loãng đi, bị một thứ gì hút bớt, để lại những góc tường, những đầu hẻm, những khoảng sân luôn chìm trong một thứ tranh tối tranh sáng nhờ nhợ. Người ta bảo tại đèn yếu. Người ta thay đèn. Vô ích.

Câu chuyện kể về một gia đình trẻ — hai vợ chồng và đứa con trai năm tuổi — vừa dọn vào căn nhà cuối dãy, căn rẻ nhất, căn mà người môi giới cứ ngập ngừng mỗi khi nhắc tới. Họ không mê tín. Họ chỉ thấy giá hời. Đêm đầu tiên, đứa bé không chịu ngủ, cứ chỉ tay vào góc phòng tối và bảo có người đứng đó. Người mẹ bật hết đèn lên. Góc phòng trống không. Nhưng đứa trẻ vẫn không thôi nhìn vào đấy, đôi mắt mở to, không sợ hãi, chỉ tò mò, như đang nhìn một người hàng xóm mới.

Minh đọc tiếp, và cái lạnh trong anh dâng lên từng đợt. Khu F được xây trên nền một xóm cũ đã bị giải tỏa — một xóm nghèo ven kênh, nơi từng có hàng trăm con người chen chúc sống qua mấy thế hệ. Khi người ta san phẳng nó để xây khu mới, họ dọn đi nhà cửa, dọn đi con người, dọn đi cả những tấm bia mộ nhỏ trong cái nghĩa địa xóm. Nhưng có những thứ không dọn được. Những thứ đã ngấm vào đất. Những con người đã sống và chết ở đây mà tên tuổi không kịp ghi vào sổ sách nào, không kịp khắc lên bia đá nào đủ bền để sống sót qua chiếc máy ủi.

"Họ không hại ai," giọng người đàn ông vang lên bên cạnh anh, trầm và khẽ. "Khu F không phải một nơi bị nguyền rủa. Nó chỉ là một nơi bị xây đè lên ký ức của người khác mà không một lời xin phép, không một nén nhang. Những người cũ vẫn ở đó — trong những góc tối mà đèn mới không xua được. Họ không gào thét đòi lại nhà. Họ chỉ đứng đó, lặng lẽ, nhìn những người mới sống cuộc đời mới trên chính nền nhà cũ của mình. Họ chỉ muốn được nhìn thấy. Chỉ thế thôi."

Minh ngẩng lên. "Còn đứa bé? Đứa bé nhìn thấy họ?"

"Trẻ con luôn nhìn thấy. Trẻ con chưa học được cách không nhìn." Người đàn ông dừng lại, ánh mắt xa xăm. "Đứa bé ấy không sợ. Nó bắt đầu kể chuyện với 'người trong góc' mỗi tối — một ông cụ, theo lời nó. Một ông cụ kể cho nó nghe về cái xóm cũ, về con kênh từng có lục bình trôi, về những đứa trẻ từng tắm sông ở chỗ bây giờ là bãi xe. Người mẹ sợ hãi, định chuyển nhà. Nhưng người cha — anh đọc tiếp đi, Minh — người cha đã làm một điều khác."

Minh cúi xuống trang giấy. Anh đọc về người cha, một người đàn ông ít nói, làm thợ hồ, người hiểu hơn ai hết cảm giác xây nhà cho người khác ở rồi mình không có chỗ nào thuộc về. Một đêm, thay vì sợ, anh đặt một mâm cơm nhỏ ra giữa nhà, thắp một nén nhang, và nói khẽ vào khoảng tối: "Tụi con dọn tới đây, không biết chỗ này từng là nhà của các cô bác. Tụi con xin phép. Tụi con ở chung." Đơn giản vậy thôi. Một lời xin phép muộn màng mà lẽ ra cả một dự án, cả một thành phố nên nói.

Và đêm ấy, lần đầu tiên, đèn trong căn nhà cuối dãy sáng lên bình thường. Không loãng, không bị hút. Ánh sáng vàng ấm tràn đầy căn phòng, chạm tới cả cái góc tối mà đứa bé vẫn chỉ. Đứa trẻ ngủ ngon lành suốt đêm. Và sáng hôm sau, nó bảo ông cụ đã đi rồi, ông cụ nói cảm ơn, ông cụ bảo bây giờ ông yên tâm rồi vì có người biết ông từng ở đây.

Minh đặt tay lên trang giấy, lòng nghẹn lại. Đây không phải một câu chuyện về trừ tà. Đây là một câu chuyện về việc một lời cảm ơn, một sự thừa nhận, có thể trả lại ánh sáng cho cả một khu phố. Ở cuối trang, dòng chữ nhỏ quen thuộc lại hiện ra, nhưng lần này nó dài hơn, và run hơn: Tôi đứng ngoài đường đêm ấy, nhìn ngọn đèn cuối dãy sáng lên. Tôi đã ghi tên cái xóm cũ vào đây, ghi tên con kênh, ghi tên ông cụ. Vì sẽ không còn ai khác ghi nữa. Một thành phố lớn lên bằng cách quên đi nơi nó từng đứng. Và tôi là kẻ duy nhất còn nhớ những nền móng bị chôn.

Minh đọc dòng ấy hai lần. Rồi anh chậm rãi ngẩng lên nhìn người đàn ông đứng trong bóng tối hành lang, và lần đầu tiên, một câu hỏi khác hẳn dâng lên trong anh — không phải "ông ghi để làm gì", mà một câu hỏi lạnh hơn, riêng tư hơn, một câu hỏi mà anh sợ câu trả lời.

"Ông," Minh nói khẽ, giọng anh khô đi, "ông cũng từng là một trong số họ, phải không?"

Hết Chương 97

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 98
← TrướcTiếp →