Trang giấy tiếp theo mở ra một mùi khác — mùi của Hà Nội. Mùi nước hoa rẻ tiền trộn với phấn rôm, mùi xà phòng cạo râu, và cái mùi đặc trưng của một tiệm cắt tóc cũ: tóc vụn, khăn ẩm, và thời gian. Tựa trang viết đơn giản: Thợ Cắt Tóc.
Minh đọc về ông Năm. Một người thợ cắt tóc đã làm nghề bốn mươi năm trong một con phố cổ ở Hà Nội, trong một tiệm chật chỉ vừa một chiếc ghế xoay bọc da nứt, một tấm gương lớn đã ố mờ, và một bộ dao kéo mà ông giữ gìn như báu vật. Người trong phố ai cũng biết ông. Ông cắt tóc cho ba thế hệ — cắt cho những đứa bé lần đầu đi học, cho những chàng trai trước ngày cưới, cho những ông cụ lần cuối trước khi nằm xuống.
Nhưng có một điều kỳ lạ về tiệm ông Năm. Những người khách đến vào lúc chiều muộn, khi đèn đường vừa lên — họ ngồi xuống ghế, ông cắt cho họ, họ cảm ơn rồi đi. Và sáng hôm sau, không ai trong phố nhớ đã thấy họ. Như thể họ chỉ ghé qua để được chạm vào một lần cuối, để được ai đó chăm sóc một lần cuối, trước khi đi hẳn.
"Ông Năm biết," giọng người đàn ông trầm vang bên cạnh Minh. "Ông biết từ lâu rằng có những người khách của mình không còn thuộc về thế giới này. Ông nhận ra họ qua cái lạnh tỏa ra từ vai họ khi ông phủ tấm khăn, qua cách hình họ trong gương mờ hơn người thật một chút. Nhưng ông không sợ. Ông vẫn cắt cho họ, cẩn thận như với mọi người khác. Vì ông hiểu họ cần gì."
Minh đọc tiếp, và lòng anh chùng xuống. Họ cần được đối xử như người sống, dù chỉ một lần cuối. Một bàn tay ấm chải qua tóc. Một câu hỏi vu vơ về thời tiết. Tiếng kéo lách cách bên tai, đều đặn và bình thường, cái âm thanh của một cuộc đời vẫn đang tiếp diễn. Ông Năm cho họ điều ấy — một khoảnh khắc được làm người bình thường, trước khi tan vào quên lãng. Và khi cắt xong, ông luôn nói cùng một câu, dịu dàng: "Đẹp trai rồi đấy. Đi đường cẩn thận nhé."
Đi đường cẩn thận. Một lời tiễn biệt giả làm lời chào thường ngày.
Minh đọc về cái đêm cuối cùng của chính ông Năm. Ông đã già lắm, tay đã run, nhưng vẫn không chịu đóng tiệm. Một đêm mưa, một người khách bước vào — một thanh niên ướt sũng, mặt mũi mờ nhạt. Ông Năm phủ khăn, cầm kéo, và bắt đầu cắt. Mãi đến khi cắt xong, nhìn vào gương, ông mới nhận ra trong gương không có ai ngồi trên ghế cả. Chỉ có ông, đứng đó, với chiếc kéo trong tay, cắt vào không khí. Và ông hiểu. Vị khách cuối cùng đêm ấy chính là ông — phần hồn ông đã đi trước, đến để được chính mình tiễn đưa.
"Sáng hôm sau người ta tìm thấy ông," người đàn ông nói nhẹ, "ngồi trên chính chiếc ghế của mình, mắt nhắm, tay vẫn đặt lên bộ kéo. Người trong phố thương ông lắm. Họ kể về ông cả tuần. Rồi cả tháng. Rồi cuộc sống cuốn họ đi, và dần dần, ít người nhắc đến ông Năm hơn. Tiệm ông bị dỡ. Một quán cà phê mọc lên chỗ ấy. Và bây giờ, gần như không ai còn nhớ rằng ở góc phố đó từng có một người thợ cắt tóc đã chăm sóc cả phố suốt bốn mươi năm — cả người sống lẫn người chết."
Minh đặt tay lên trang giấy, như muốn giữ ông Năm lại. "Nhưng ông đã ghi ông ấy. Ở đây. Trong cuốn sổ này."
"Tôi đã ghi." Đôi mắt người đàn ông sâu thẳm trong bóng tối. "Đó là tất cả những gì tôi có thể làm. Tôi không thể trả ông ấy về. Tôi không thể bắt người ta nhớ. Tôi chỉ có thể giữ tên ông, giữ câu chuyện ông, trong những trang này — để nếu một ngày có ai đó như anh mở ra đọc, thì ông Năm vẫn còn tồn tại, dù chỉ trong khoảnh khắc anh đọc tên ông."
Minh nhìn xuống dòng cuối câu chuyện, và quả thật, ở đó có một dòng nhỏ, mực đậm hơn những chữ khác, như được viết với một sự kính cẩn đặc biệt: Ông Năm. Thợ cắt tóc. Bốn mươi năm. Ông tiễn đưa người khác cả đời, nên tôi muốn chắc rằng có người tiễn đưa ông.
Và Minh chợt nhận ra, lạnh người, rằng người đàn ông bên cạnh anh đang nói về ông Năm bằng một giọng quá đỗi thân thuộc — như thể ông từng ngồi trên chiếc ghế da nứt ấy, từng được chính ông Năm cắt tóc, từng nghe câu "đi đường cẩn thận nhé" dành cho mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 97 →