🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuốn sổ nặng hơn vẻ ngoài của nó rất nhiều. Khi Minh đỡ lấy nó từ tay người đàn ông, anh cảm thấy một sức nặng kỳ lạ truyền qua đầu ngón tay — không phải sức nặng của giấy và da, mà của một thứ gì khác, như thể anh đang ôm một sinh vật đang ngủ. Bìa da lạnh, sờn rách nơi các góc, ố vàng vì thời gian. Trên bìa không có tựa, không có tên, chỉ có những vết hằn mờ như dấu tay của vô số người từng cầm lấy nó, từng mở ra, rồi đặt xuống.

"Đây là những gì tôi đã ghi," người đàn ông nói, giọng lẫn vào tiếng mưa rơi đều ngoài hành lang. "Không phải tất cả. Một thành phố có quá nhiều câu chuyện để ghi cho hết. Nhưng đây là những câu chuyện mà anh đã đi qua, dù anh chưa hề biết. Hãy mở ra đi."

Minh ngồi xuống bậc cửa, đặt cuốn sổ lên đùi, và lật trang đầu tiên. Ánh đèn vàng yếu ớt nơi hành lang vừa đủ để anh đọc. Nét chữ bên trong viết tay, đều đặn và cũ kỹ, mực đã phai thành một màu nâu nhạt. Trang đầu tiên chỉ vỏn vẹn một dòng tựa, nắn nót, đặt giữa trang giấy trống: Cô Gái Chung Cư.

Bên dưới là câu chuyện của chính anh. Của Linh. Từng chi tiết một — nồi mì cháy khét đêm đầu tiên anh dọn đến, đĩa thịt kho ai đó lặng lẽ đặt trên bậc cầu thang, những bữa cơm chung trong căn phòng nhỏ, dòng chữ bút chì run rẩy trên tường. Tất cả đều ở đó, được ghi lại bằng một giọng văn lặng lẽ và thương cảm, như thể người viết đã đứng ngay sau lưng anh suốt bốn năm trời mà anh không hề hay biết.

"Ông đã ở đó," Minh nói, ngẩng lên, giọng anh khàn đặc. "Suốt thời gian ấy. Ông đã nhìn tôi và Linh."

"Tôi nhìn tất cả," người đàn ông đáp. "Đó là việc của tôi. Nhưng tôi không bao giờ chạm vào. Một người ghi chép không được phép thay đổi câu chuyện mình ghi. Nếu khi ấy tôi nói cho anh biết Linh thật sự là ai, anh sẽ bỏ chạy ngay trong đêm, và cô bé sẽ mất đi bốn năm duy nhất mà cô được làm người. Đôi khi, lòng tốt lớn nhất chính là sự im lặng."

Minh nuốt khan. Anh lật sang trang sau. Một tựa mới hiện ra dưới ánh đèn vàng: Chuyến Xe 0 Giờ. Và khi mắt anh lướt qua những dòng chữ đầu tiên, một cái lạnh buốt khác hẳn dâng lên trong người anh — không còn là nỗi đau của riêng anh nữa, mà là nỗi đau của một người hoàn toàn xa lạ, đang theo từng con chữ mà rót thẳng vào ngực anh.

Anh đọc về một nữ điều dưỡng tên Mai, tan ca trực đêm, đứng đợi xe nơi một trạm dừng vắng tanh lúc không giờ. Về một chuyến xe buýt cũ kỹ trờ tới trong màn đêm, bảng số tuyến trên kính chỉ là một ô đen trống rỗng. Về những hành khách ngồi rải rác trên xe, ai nấy đều cúi đầu, lặng thinh. Và ở hàng ghế cuối, một bé gái — một đứa trẻ đã chết trong một tai nạn nhiều năm về trước — vẫn đêm đêm lên đúng chuyến xe ấy, bởi em chưa biết rằng mình không còn cần phải về nhà nữa. Em chỉ muốn về nhà, thế thôi. Mai là người duy nhất nhìn thấy em, người duy nhất chịu nói chuyện với em, và sau cùng, là người đã dắt tay em xuống đúng bến — không phải bến nhà em, mà cái bến em cần đến để được yên nghỉ.

Minh nhớ câu chuyện này. Anh từng đọc một mẩu kể lại nó trên một diễn đàn, ký tên bởi một điều dưỡng giấu tên. Khi ấy anh đã nghĩ đó chỉ là chuyện bịa. Giờ thì nó nằm đây, đầy đủ và chân thực đến từng chi tiết. Và ở một góc trang giấy, bằng nét chữ nhỏ hơn, người viết ghi thêm một dòng: Đêm ấy tôi ngồi ở hàng ghế đầu. Mai không để ý đến tôi. Người ta không bao giờ để ý đến tôi.

"Cô điều dưỡng ấy có thật," Minh nói khẽ.

"Có thật. Tên cô là Mai. Cô vẫn còn sống, vẫn đi làm ở một bệnh viện không xa nơi này. Cô không bao giờ kể lại trọn vẹn cái đêm ấy cho bất cứ ai, vì sợ người ta nghĩ cô điên. Nhưng cô đã làm được một điều mà rất ít người sống làm được: cô không sợ một đứa trẻ đã khuất. Cô dắt tay em. Cô đưa em về." Người đàn ông ngừng lại, đôi mắt sâu nhìn vào khoảng tối cuối hành lang. "Anh thấy không, Minh? Cô bé trên chuyến xe ấy, và Linh của anh — họ giống nhau biết bao. Đều là trẻ con. Đều bị bỏ lại. Đều chỉ mong mỏi một điều đơn giản nhất trên đời: có một ai đó ở bên, có một ai đó còn nhớ rằng mình từng tồn tại."

Minh lật tiếp, rồi lật tiếp nữa, ngón tay anh run khẽ trên những trang giấy giòn. Anh có cảm giác kỳ lạ rằng càng đọc, ranh giới giữa anh và những con người trong cuốn sổ càng mỏng đi, như thể nỗi cô đơn của họ và của anh vốn là cùng một thứ. Mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, gõ lên mái tôn thành một nhịp đều đặn. Anh dừng lại nơi đầu một trang mới. Một làn hơi lành lạnh dường như tỏa lên từ mặt giấy — không thật, anh biết, nhưng anh vẫn ngửi thấy nó rõ ràng, cái mùi của thông và đất ẩm, của một nơi cao và lạnh hơn Sài Gòn. Và khi mắt anh chạm vào dòng tựa ở đầu trang, tim anh bỗng thắt lại, như thể câu chuyện ấy đã nằm đó chờ riêng anh từ rất lâu.

Trên trang giấy, dưới ánh đèn vàng vọt của hành lang đêm mưa, ba chữ hiện ra rõ ràng, và Minh khẽ đọc thành tiếng, gần như chỉ để cho chính mình nghe: "Nhà Thuê Đà Lạt." Anh hít một hơi, áp lòng bàn tay lên trang giấy lạnh, rồi bắt đầu lần theo từng dòng đầu tiên — và ngay khi anh đọc, hành lang ẩm thấp quanh anh dường như tan biến, nhường chỗ cho một làn sương trắng đang lặng lẽ dâng lên từ thung lũng của một câu chuyện khác.

Hết Chương 94

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 95
← TrướcTiếp →