Minh quay phắt lại. Trong hành lang tối, nơi ánh đèn vàng yếu ớt không chạm tới, một người đàn ông đang đứng. Anh không nghe tiếng bước chân nào, không thấy ông ta đến từ đâu. Ông chỉ đơn giản là có mặt, như thể luôn ở đó, như thể chính bóng tối đã đặc lại thành hình người. Dáng ông cao và gầy, khoác một thứ áo dài sẫm màu không rõ kiểu, và khuôn mặt thì chìm trong tối đến mức Minh chỉ nhận ra một thứ duy nhất: đôi mắt. Sâu, lặng, và buồn không thể tả.
Anh nhận ra ông ngay lập tức. Ba năm sưu tầm những câu chuyện, ba năm dõi theo cái bóng ở rìa từng lời kể, và giờ ông đang đứng trước mặt anh, thật như mưa, như tường, như mùi thịt kho phảng phất trong căn phòng sau lưng.
"Là ông," Minh nói, giọng anh khàn đi. "Người Đàn Ông Trong Bóng Tối. Tôi đã tìm ông ba năm rồi."
Người đàn ông không trả lời ngay. Ông nhìn qua vai Minh, vào căn phòng tối, nơi đứa trẻ vẫn ngồi co ro trong góc. Ánh mắt ông dịu xuống, mang một nỗi xót xa mà Minh chưa từng thấy trên gương mặt người sống. "Cô bé tên Linh," ông nói khẽ. "Tám tuổi. Mất năm chín lăm, vì một cơn sốt mà thời ấy người ta chưa cứu được. Cha mẹ cô dọn đi không lâu sau đó, mang theo nỗi đau và để lại cô. Họ không cố ý. Người ta không bao giờ cố ý bỏ lại ai. Họ chỉ... tiếp tục sống. Và quên."
Minh nhìn vào góc phòng. Dáng nhỏ của đứa trẻ giờ rõ hơn một chút — một bé gái mặc chiếc váy vải cũ, hai đầu gối ôm sát ngực, mái tóc đen che gần hết khuôn mặt. Cô không nhìn ông, không nhìn căn phòng. Cô chỉ nhìn Minh, chăm chú, như một đứa trẻ chờ người lớn về nhà.
"Cô ấy... đã giả làm người lớn," Minh nói, giọng vỡ ra. "Suốt bốn năm. Cô ấy mang cơm cho tôi. Cười với tôi. Tôi tưởng cô ấy là..."
"Cô bé chọn anh," người đàn ông cắt lời, nhẹ nhàng, "vì anh ăn cơm một mình mỗi tối. Giống cô khi còn sống. Một đứa trẻ ốm, không ra ngoài được, ngồi ăn một mình trong căn phòng này, ngày này qua ngày khác, lắng nghe cả thế giới sống động bên ngoài mà không với tới được. Khi anh dọn đến — một chàng trai tỉnh lẻ, cô độc, vụng về, ăn mì cháy một mình trong bóng tối — cô nhận ra anh. Cô không ám anh. Cô chỉ không muốn anh cô đơn như cô đã từng. Đó là tất cả những gì cô bé biết về tình thương."
Minh phải tựa vào khung cửa. Mọi mảnh ghép của bốn năm ấy — sự dịu dàng vô cớ, những món ăn xuất hiện trước cửa, nụ cười không bao giờ ra nắng — giờ khớp lại thành một bức tranh đẹp đẽ và tan nát. Linh đã không hù dọa anh. Cô đã yêu thương anh, theo cách duy nhất một đứa trẻ tám tuổi bị bỏ quên có thể yêu thương: bằng cách nuôi anh, như một trò chơi đóng vai người lớn mà cô không bao giờ được lớn lên để chơi thật.
"Tại sao ông biết hết những điều này?" Minh hỏi. "Ông là ai?"
Người đàn ông bước tới một bước. Ánh đèn vàng vẫn không chịu chiếu lên khuôn mặt ông, như thể tránh né. "Tôi là người ghi chép," ông nói. "Tôi đứng ở ranh giới giữa hai cõi — nơi người sống và những kẻ bị bỏ lại tồn tại song song mà không hay biết về nhau. Tôi không can thiệp. Tôi không phán xét. Tôi chỉ ghi lại. Những câu chuyện như của Linh, nếu không ai ghi, sẽ tan biến hoàn toàn. Và khi một câu chuyện tan biến — không phải khi người ta chết, mà khi người cuối cùng còn nhớ họ cũng quên — thì đó mới là cái chết thật sự. Cái chết thứ hai."
Minh quay nhìn đứa trẻ trong góc. Linh vẫn ngồi đó, lặng lẽ, đôi mắt buồn thăm thẳm dõi theo anh. Cô không già đi. Cô không thể. Cô mãi mãi tám tuổi, mãi mãi chờ một người về ăn cơm cùng.
"Tôi nhớ cô ấy," Minh thì thầm, không rõ nói với ông hay với chính mình. "Suốt ba năm, tôi không quên được một ngày nào. Như thế có đủ không? Có đủ để cô ấy... không tan biến không?"
Người đàn ông im lặng một lúc lâu. Mưa ngoài kia bỗng nặng hạt hơn, gõ lên mái tôn thành một nhịp đều đặn, buồn bã. Rồi ông nói, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào tiếng mưa:
"Anh là người đầu tiên tôi gặp đi tìm câu chuyện của người khác, mà không phải của chính mình. Hầu hết người ta chạy trốn những gì họ không hiểu. Anh thì lại đi tìm. Vì thế tôi đã chờ anh." Ông đưa tay ra phía Minh, và trong lòng bàn tay ông, từ đâu đó trong bóng tối, hiện ra một cuốn sổ cũ, bìa da đã sờn. "Nhưng trước khi tôi trả lời câu hỏi của anh, anh cần đọc đã. Cần hiểu Linh không phải đứa duy nhất. Cần hiểu anh đã chạm vào bao nhiêu mảnh đời mà không hề hay."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 94 →