🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Minh chớp mắt, và dáng người ở cuối hẻm không còn nữa. Chỉ còn lại bóng tối, và tiếng mưa rơi đều trên những mái tôn. Anh đứng yên một lúc lâu, tim đập chậm và nặng, tự hỏi mình có thật sự nhìn thấy gì không, hay đó chỉ là sự mệt mỏi sau chuyến bay dài và một trí tưởng tượng đã bị anh nuôi dưỡng quá lâu. Nhưng anh không tin vào trùng hợp nữa. Anh đã thôi tin vào trùng hợp từ cái ngày đứng trước bức tường loang lổ trong căn phòng trống.

Anh kéo vali, bước vào hẻm. Mặt đất ẩm ướt phản chiếu ánh đèn vàng thành những vệt dài méo mó. Mùi của con hẻm — mùi cơm chiều nhà ai đó, mùi nước rửa chén, mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường không bao giờ thật sự khô — ùa về làm anh choáng váng. Bốn năm tuổi trẻ của anh nằm ở đây. Và cả một tình bạn không thuộc về thế giới này.

Bà Tư vẫn còn bán nước ở tầng trệt. Bà già hơn nhiều, lưng còng xuống, nhưng đôi mắt đục mờ ấy vẫn nhận ra anh.

"Trời đất, chú Minh!" Bà reo lên, giọng run run. "Đi Nhật về hồi nào? Lâu quá rồi. Tưởng chú quên cái xó này luôn rồi chứ."

"Dạ con về hồi chiều," Minh nói, ngồi xuống chiếc ghế nhựa quen thuộc. "Con không quên được đâu bà. Phòng cũ của con... còn trống không bà?"

Bà Tư rót cho anh ly trà đá, tay run run. "Còn chứ. Trống mấy năm nay. Lạ lắm, ai vô ở cũng dọn ra sau vài tháng. Người ta kêu phòng đó... lạnh. Mà cái chung cư này phòng nào chẳng lạnh." Bà cười, để lộ hàm răng đã rụng quá nửa.

Minh nhìn lên cầu thang tối, nơi từng bậc gỗ anh vẫn nhớ rõ tiếng kêu ken két. "Bà Tư," anh hỏi khẽ, "bà còn nhớ... cô Linh không?"

Bà Tư khựng lại. Trong một giây, ánh mắt đục mờ của bà như chùng xuống, xa xăm. Rồi bà lắc đầu, chậm rãi. "Bà nói với chú từ hồi đó rồi mà. Làm gì có cô Linh nào. Chú ở đây một mình suốt mấy năm trời." Bà ngừng, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn, như nói với chính mình: "Mà... hồi xưa, lâu lắm rồi, có một nhà ở tầng đó. Hai vợ chồng với đứa con gái nhỏ. Cái nhà gặp chuyện buồn. Đứa nhỏ... đi sớm. Bệnh gì đó. Năm chín mươi mấy. Bà cũng mới về đây hồi đó, không rõ lắm."

Minh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, dù đêm Sài Gòn đang oi nồng. "Đứa nhỏ tên gì hả bà?"

"Bà không nhớ." Bà Tư lắc đầu, đôi mắt nhòe đi. "Lâu quá rồi. Không ai nhớ nữa đâu chú ơi. Người ta đi rồi, dăm ba năm là quên hết."

Không ai nhớ nữa. Câu nói ấy đọng lại trong lòng Minh như một viên đá ném xuống giếng sâu. Anh cảm ơn bà, cầm chìa khóa phòng cũ, và bước lên cầu thang. Từng bậc kêu ken két dưới chân anh, đúng như trong ký ức, một bản nhạc của thời gian rạn vỡ. Mỗi bước, anh lại thấy mình trẻ lại một chút, gần với cái đêm định mệnh ấy hơn một chút.

Cửa phòng cũ của anh mở ra với tiếng cọt kẹt khô khốc. Bên trong trống trải, phủ một lớp bụi mỏng, ánh đèn đường hắt qua cửa sổ thành một vệt vàng vọt cắt ngang sàn nhà. Anh đặt vali xuống, đứng giữa căn phòng từng là cả thế giới của mình. Ở góc kia là chỗ anh từng kê bàn học. Bên này là nơi anh và Linh từng "cùng" ngồi xem phim, dù giờ anh hiểu rằng chiếc ghế bên cạnh luôn trống.

Rồi anh ngẩng lên, nhìn về phía trần. Tầng trên. Phòng của Linh.

Anh không định lên. Anh tự nhủ thế suốt ba năm — rằng nếu có quay về, anh cũng sẽ không bao giờ bước vào căn phòng ấy lần nữa. Nhưng đôi chân anh đã tự dẫn anh ra hành lang, lên thêm một tầng, đến trước cánh cửa cũ kỹ mà anh từng gõ vô vọng trong cái đêm cuối cùng.

Cửa không khóa. Nó hé mở khi anh chạm vào, như thể đang chờ.

Bên trong, căn phòng tối và trống, đúng như anh nhớ. Nhưng trên không khí, rất khẽ, rất mơ hồ, thoảng một mùi hương — mùi thịt kho tàu, ngọt và mặn, ấm nồng. Mùi của những bữa cơm chung mà anh tưởng đã mất mãi mãi. Minh đứng chết lặng nơi ngưỡng cửa, nước mắt dâng lên cay xè, và trong bóng tối phía góc phòng, anh thấy một dáng nhỏ — không phải Linh, không phải cô gái mà anh từng biết, mà một đứa trẻ, ngồi co ro, đang ngước nhìn anh bằng đôi mắt buồn.

Và sau lưng anh, từ hành lang, một giọng nói trầm và lạ vang lên, nhẹ như hơi thở: "Cô bé vẫn chờ anh suốt từ ấy."

Hết Chương 92

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 93
← TrướcTiếp →