Máy bay hạ độ cao, và Sài Gòn hiện ra bên dưới như một vùng than hồng đang thở. Hàng vạn đốm đèn rải dọc những con đường ngoằn ngoèo, lập lòe trong làn hơi nóng bốc lên từ mặt đất sau một ngày dài. Minh áp trán vào ô cửa kính nhỏ, thấy cả thành phố nghiêng đi rồi từ từ ngả ra đón anh, mênh mông và quen thuộc đến mức làm anh nghẹn lại. Ba năm. Ba năm ở Tokyo, giữa những toa tàu sạch bong và những mùa đông câm lặng, anh đã tưởng mình quên được nơi này. Nhưng chỉ một thoáng nhìn từ trên cao, anh biết mình chưa từng thật sự rời đi.
Cửa máy bay mở ra, và không khí ập vào mặt anh như một bàn tay ấm và ẩm. Mùi của nhà — mùi nhựa đường còn nóng, mùi nước mưa sắp đổ, mùi xăng và mùi của hàng triệu con người đang sống chen chúc bên nhau. Ở Tokyo, không khí trong đến mức vô vị. Ở đây, mỗi hơi thở đều nồng nàn, đều mang theo một câu chuyện. Minh kéo vali đi qua hành lang sân bay, giữa những tấm biển song ngữ và ánh đèn trắng lạnh, lòng anh dậy lên một thứ cảm giác anh không gọi tên được — vừa là về nhà, vừa là trở lại một nơi anh từng bỏ chạy.
Anh đã bỏ chạy. Anh thừa nhận điều đó với chính mình, lần đầu tiên, khi đứng giữa dòng người chờ taxi dưới mái hiên ga đến. Cái học bổng sang Nhật năm ấy không chỉ là một cơ hội. Nó là một lối thoát. Một cái cớ để rời khỏi căn chung cư cũ trên đường Trần Hưng Đạo, rời khỏi căn phòng tầng trên mà anh đã không dám bước vào lần thứ hai, rời khỏi dòng chữ bút chì run rẩy trên bức tường loang lổ: Linh, 8 tuổi, 1995.
Anh đã chạy nửa vòng trái đất để khỏi phải nghĩ về cô. Và suốt ba năm, anh tưởng mình thành công.
Nhưng có những đêm ở Tokyo, khi tuyết rơi không tiếng động ngoài ô cửa căn hộ chật, Minh lại bắt gặp mình ngồi ăn cơm một mình, đôi đũa khựng lại giữa không trung. Trong khoảnh khắc ấy, anh luôn cảm thấy có ai đó ngồi đối diện. Một sự hiện diện mỏng manh, dịu dàng, lặng lẽ chờ anh ăn xong rồi mới đi. Anh biết đó chỉ là thói quen của bốn năm trời. Anh biết. Nhưng mỗi lần như thế, anh lại đặt thêm một đôi đũa thứ hai lên bàn, rồi tự cười nhạo mình vì đã làm vậy.
Taxi lăn bánh vào thành phố. Minh nhìn ra ngoài, qua làn kính lốm đốm những giọt mưa đầu tiên. Sài Gòn lướt qua, nửa quen nửa lạ. Những tòa nhà mới mọc lên nơi anh từng nhớ là bãi đất trống. Những quán cà phê cũ đã thành cửa hàng tiện lợi sáng choang. Thành phố đã đổi, như một người bạn cũ mà ta gặp lại sau nhiều năm — vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng có gì đó đã khác, một nếp nhăn mới, một ánh mắt mới.
"Anh về thăm nhà hả?" bác tài hỏi, mắt vẫn nhìn đường.
"Dạ," Minh đáp, rồi ngập ngừng. "Cũng không hẳn. Cháu về tìm... một người."
Bác tài gật gù, không hỏi thêm. Có lẽ ông đã chở quá nhiều người về tìm những thứ đã mất để còn ngạc nhiên.
Minh cũng không biết phải giải thích thế nào. Anh không về tìm Linh — anh biết cô không còn ở đó, biết cô chưa từng thật sự ở đó theo cái nghĩa người ta vẫn hiểu. Điều anh về tìm khó nói hơn nhiều. Ba năm qua, anh đã đọc, đã hỏi, đã ghi chép. Anh sưu tầm những câu chuyện kỳ lạ trên các diễn đàn đêm khuya, những lời kể đứt quãng của người lạ, những vụ mất tích không bao giờ được giải thích. Một người phụ nữ điều dưỡng từng kể về một chuyến xe buýt lúc nửa đêm chở toàn người đã khuất. Một gia đình từng thuê nhà ở Đà Lạt và trở về với một đứa con không còn là con họ nữa. Một ông thợ cắt tóc ở Hà Nội mà khách đến rồi không ai nhớ đã đi. Một khu phố mới xây mà ánh sáng dường như không bao giờ chạm tới.
Anh thu thập chúng như người ta nhặt những mảnh gốm vỡ, không biết để làm gì, chỉ biết rằng tất cả đều thuộc về cùng một chiếc bình. Và ở rìa mỗi câu chuyện, lặp đi lặp lại, luôn có một chi tiết nhỏ mà người kể thường bỏ qua: một bóng người đứng lặng nơi cuối hẻm, một người đàn ông ngồi góc quán mà không ai để ý, một dáng hình tối thẫm in lên ánh đèn rồi tan đi. Không ai mô tả được khuôn mặt. Không ai nhớ ông ta đến hay đi lúc nào. Nhưng ông ta ở đó, trong từng câu chuyện, như một chữ ký mờ.
Minh tin rằng người đàn ông ấy có thật. Và anh tin rằng, nếu tìm được ông, anh sẽ hiểu chuyện gì đã xảy ra với Linh — và với tất cả những người khác.
Taxi dừng lại trước con hẻm cũ. Minh trả tiền, bước xuống, và đứng lặng. Trước mặt anh, tòa chung cư cũ vẫn còn đó, rêu phong và xiêu vẹo dưới màn mưa đang lất phất. Cùng những bậc cầu thang ấy. Cùng ô cửa sổ tầng trên ấy, tối đen.
Và ở cuối hẻm, nơi ánh đèn vàng tắt dần vào bóng tối, một dáng người đứng lặng — quay mặt về phía anh, không động đậy, như thể đã chờ ở đó rất lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 92 →