🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Người mẹ của Ánh ở lại Khu F thêm vài hôm, rồi đến ngày bà phải về lại miền Nam. Trước khi đi, bà cùng Bác Ba làm một việc mà cả hai đã trì hoãn suốt hai mươi năm. Họ mang theo những bức tranh, những lá thư, ra một mảnh sân nhỏ ở cuối khu phố, nơi bây giờ đã có nắng. Họ không đốt chúng, không chôn chúng. Họ chỉ ngồi đó cả một buổi sáng, dưới nắng, đọc lại từng lá thư một lần cuối, ngắm lại từng bức tranh, để cho ký ức về cô bé được sống trọn vẹn thêm một lần nữa, trong ánh sáng thay vì trong bóng tối. Rồi họ cất chúng vào lại chiếc hộp gỗ, cẩn thận, và Bác Ba trao chiếc hộp cho người mẹ. "Bà giữ đi," ông nói. "Giờ thì có người nhớ con bé cùng tôi rồi. Tôi yên tâm rồi."

Hằng đứng nhìn từ xa, không muốn quấy rầy khoảnh khắc ấy. Cô thấy hai con người già nua ngồi bên nhau dưới nắng, và cô nghĩ về cái cách nỗi đau, khi được sẻ chia, bỗng trở nên nhẹ bẫng. Suốt hai mươi năm, mỗi người ôm một nửa tội lỗi, một nửa nỗi đau, trong cô độc. Giờ đây, khi họ đặt hai nửa ấy cạnh nhau, dưới ánh sáng, chúng không còn là gánh nặng đè bẹp một đời người nữa. Chúng chỉ còn là một nỗi buồn cũ, dịu dàng, một câu chuyện về một cô bé từng yêu nắng, và về những người đã yêu thương cô bé ấy đủ để chờ cô suốt hai mươi năm.

Đêm trước ngày người mẹ rời đi, bé Su nói với Hằng một câu khiến cô lặng người. "Mẹ ơi, bạn Ánh không buồn nữa rồi. Bạn ấy bảo cảm ơn Su, cảm ơn bác Ba, cảm ơn mẹ. Bạn ấy đi ngủ rồi, ngủ ngon lắm. Bạn ấy bảo trong giấc mơ của bạn ấy lúc nào cũng có nắng." Hằng ôm con vào lòng, không nói gì, chỉ siết chặt. Cô không biết con bé thật sự thấy gì, nghe gì, hay đó chỉ là cách một đứa trẻ bốn tuổi hiểu về một điều quá lớn. Nhưng cô tin con. Ở cái khu phố này, cô đã học được rằng có những điều không giải thích được bằng lý lẽ của người lớn, và đôi khi chính một đứa trẻ lại nhìn thấy rõ nhất.

Buổi sáng người mẹ ra đi là một buổi sáng đẹp. Nắng tràn ngập Khu F, vàng óng, ấm áp, len qua cái khe trời từng là dòng sông chì đông cứng. Bác Ba tiễn bà ra tận cổng vòm bê tông, nơi hai mươi năm trước người ta vẫn bước qua để vào một khu phố không có sáng. Giờ thì cái cổng ấy đầy nắng. Hai người già bắt tay nhau, không nói nhiều, nhưng trong ánh mắt họ có một sự thanh thản mà cả hai đã tìm kiếm suốt nửa đời người. "Anh giữ gìn sức khỏe," người mẹ nói. "Anh sống vui. Sống cho cả phần của con bé nữa." Bác Ba gật đầu, mắt nhòe nắng. "Bà cũng vậy. Mình đều phải sống cho tử tế. Để mai mốt gặp lại con bé, mình còn có cái mà kể."

Hằng đứng bên, chứng kiến tất cả, và lòng cô tràn ngập một thứ bình yên hiếm hoi. Cô nghĩ về cái ngày gia đình cô dọn đến đây, cái buổi chiều mà cả thế giới bỗng tối sầm đi một bậc khi xe họ qua khỏi cổng vòm. Cô đã sợ. Cô đã ngỡ mình đưa con vào một nơi nguy hiểm. Nhưng giờ cô hiểu, Khu F chưa bao giờ muốn hại ai. Nó chỉ là một con người khổng lồ đang đau, đang chờ một ai đó chịu lắng nghe, chịu thấu hiểu, chịu mở giùm nó một cánh cửa sổ để ánh sáng tràn vào. Và một khi điều đó xảy ra, nó trả ơn bằng những buổi sáng đẹp nhất mà người ta có thể mơ.

Khi người mẹ đã khuất sau khúc quanh, Bác Ba và Hằng quay vào. Và đúng lúc ấy, Hằng liếc nhìn về phía cuối hẻm, nơi cây cột đèn không bao giờ sáng vẫn đứng trơ trọi. Dưới chân nó, trong cái khoảnh khắc nắng rực rỡ nhất, cô lại thấy dáng người ấy. Người đàn ông đứng lặng, áo sẫm màu, mặt khuất trong bóng của chính cây cột đèn, dù xung quanh tất cả đều chan hòa ánh sáng. Lần này ông ta không quay đi vội. Ông ta đứng đó một thoáng, như đang ghi nhớ, như đang khép lại một trang trong cuốn sổ vô hình nào đó, rồi từ từ tan vào cái bóng dưới cột đèn, êm ả, không một âm thanh.

Hằng đứng sững, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Bác Ba, đi bên cạnh, dường như không thấy gì. Cô định nói, nhưng rồi lại thôi. Cô không biết người đàn ông ấy là ai, vì sao ông ta luôn đứng nơi rìa, lặng lẽ chứng kiến mọi nỗi đau và mọi sự hóa giải của khu phố này mà không bao giờ can dự. Cô chỉ có một cảm giác mơ hồ, rằng ông ta đã ở đó từ lâu lắm, ở rìa của rất nhiều câu chuyện, ghi chép tất cả, và rằng một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, cô, hay một ai khác, sẽ hiểu ông ta là ai. Còn bây giờ, cô chỉ ngước nhìn lên cái khe trời từng không có nắng, hít một hơi đầy lồng ngực thứ ánh sáng ban mai mới mẻ, và bước vào một ngày mới, một buổi sáng thật sự, ở cái khu phố cuối cùng cũng tìm lại được bình minh của mình.

Hết Chương 90

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 91
← TrướcTiếp →