Cái khối sáng tan đi rồi, nhưng vệt nắng thì ở lại. Nó không vội vã rút lui như Hằng đã thầm lo sợ. Trái lại, nó loang rộng ra, đầy đặn hơn, ấm áp hơn, như thể giờ đây khi đã được mời vào, nó không còn lý do gì để rời đi nữa. Cả căn phòng của Bác Ba, cái căn phòng tối tăm mà Hằng từng ngỡ là một cái giếng sâu không đáy, giờ ngập tràn ánh sáng ban mai. Những bức tranh vẽ Ánh trên tường hiện ra rõ ràng, và lần đầu tiên Hằng thấy chúng đẹp đến nhường nào, đẹp một cách đau đớn và dịu dàng, những bức vẽ nắng của một người đàn ông không còn nắng để mà nhìn.
Bác Ba vẫn quỳ bên cửa sổ, nhưng có gì đó đã đổi khác trong dáng ngồi của ông. Cái lưng còng vì gánh nặng hai mươi năm như đã nhẹ đi. Ông đưa bàn tay nhăn nheo ra hứng lấy vệt nắng, xòe những ngón tay chai sần, nhìn ánh vàng đọng trên da mình như một đứa trẻ lần đầu thấy điều kỳ diệu. "Ấm quá," ông nói, giọng run run nhưng không còn nghẹn ngào. "Tôi quên mất nắng nó ấm thế này. Tôi quên lâu quá rồi."
Người mẹ giúp ông đứng dậy. Hai con người già nua dìu nhau ra phía cửa sổ, cùng nhìn xuống con hẻm cụt bên dưới, nơi vệt nắng đang lan dần, chạm vào những mảng tường loang lổ, những vũng nước đọng, những chậu cây khô đét. Khu F vẫn là Khu F, vẫn cũ kỹ, vẫn nghèo nàn, vẫn là cái khu phố mà người ta dọn đến chỉ vì nó rẻ. Nhưng nó không còn là cái khu phố không có sáng nữa. Bóng tối đã buông tay. Và một khi đã buông, nó không còn quay lại.
Trong những ngày sau đó, cả Khu F như thức dậy sau một giấc ngủ dài. Người ta bắt đầu thấy lạ. Buổi sáng đến, thật sự đến, không còn là cái thứ chạng vạng lì lợm mọi khi. Nắng len qua khe trời hẹp, rọi xuống từng con hẻm, từng ô cửa. Người ta mở cửa sổ, phơi quần áo ra nắng lần đầu sau bao năm, ngỡ ngàng nhìn cái bóng của mình đổ dài trên vỉa hè, một thứ mà ở Khu F từ lâu đã không còn. Lũ trẻ con, vốn quen với thế giới đơn sắc, reo hò khi phát hiện ra màu sắc thật của những món đồ chơi, đuổi bắt nhau giữa những vệt nắng như đang chạm vào một phép màu.
Không ai trong số họ biết vì sao. Họ chỉ thấy khu phố mình bỗng có nắng, và họ đón nhận điều đó như đón một ân huệ không cần lý giải. Nhưng Hằng biết. Cô biết rằng suốt hai mươi năm, cái bóng tối của Khu F không phải là một hiện tượng tự nhiên. Nó là nỗi đau của một con người, dồn nén, đặc lại, lớn đến mức nó nhuộm đen cả một góc thành phố, đẩy lùi cả mặt trời. Và khi nỗi đau ấy được hóa giải, khi Bác Ba cuối cùng cũng buông tay, thì bóng tối cũng theo đó mà tan, trả lại cho khu phố cái buổi sáng mà nó đã đánh mất từ lâu.
Khánh, người chồng vốn thực tế của Hằng, là người khó chấp nhận nhất. Suốt mấy hôm sau buổi sáng ấy, anh cứ đứng bên cửa sổ, nhìn ra cái khe trời giờ đã có nắng, lắc đầu không tin nổi. "Anh đã đo rồi," anh nói với vợ, giọng vẫn còn ngỡ ngàng. "Cái khe trời ấy, theo hướng nhà mình, mặt trời không thể nào rọi thẳng xuống được. Về mặt vật lý là không thể. Vậy mà nó vẫn có nắng." Hằng chỉ mỉm cười, không giải thích. Có những điều không cần giải thích, chỉ cần đón nhận. Và cô thấy, qua từng ngày, ngay cả Khánh cũng thôi đo đạc, thôi hoài nghi, chỉ đơn giản là mở cửa sổ mỗi sáng và để nắng tràn vào, như mọi người khác trong khu phố.
Bác Ba thay đổi từng ngày. Ông không còn bịt kín cửa sổ. Mỗi sáng ông mở toang chúng ra, ngồi trên chiếc ghế mây, để nắng tràn vào, và lạ thay, ông không còn nói chuyện một mình nữa. Cái khoảng trống bên cạnh ghế ông giờ chỉ là một khoảng trống bình thường, không còn mang hình một người. Ánh đã đi rồi, đi ngủ một giấc ngon lành như mẹ con bé đã dặn, và Bác Ba, lần đầu tiên sau hai mươi năm, có thể để con bé đi mà lòng không tan nát. Bởi ông biết, giờ đây con bé đã có nắng. Lời hứa đã tròn.
Một chiều, Hằng sang thăm ông, mang theo bé Su. Bác Ba đang ngồi bên cửa sổ, ánh nắng xế chiều đổ vàng lên gương mặt ông, và ông đang vẽ. Nhưng lần này ông không vẽ Ánh. Ông vẽ bé Su, đang đứng giữa nắng, tóc tết hai bím, cười tươi để lộ chiếc răng vừa thay. "Bác vẽ cháu nè," ông nói với con bé, mắt ánh lên một niềm vui mà Hằng chưa từng thấy. "Để mai mốt cháu lớn, cháu nhìn lại, cháu nhớ cái hồi cháu còn bé tí, hay sang chơi với ông già này." Hằng đứng nhìn cảnh ấy, lòng ấm áp lạ thường, và cô thầm cảm ơn cái khu phố từng làm cô sợ hãi, vì nó đã đưa gia đình cô đến đúng nơi cần đến, đúng lúc một con người cần được cứu rỗi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 90 →