🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trong một khoảnh khắc, không có gì xảy ra. Những bức vẽ bằng sáp màu của bé Su nằm im trên bệ cửa sổ, những vệt vàng vụng về tỏa ra dưới thứ ánh sáng xám đặc của Khu F. Bác Ba vẫn quỳ đó, vai run lên, và Hằng nắm chặt tay Khánh, lòng trĩu xuống một nỗi thất vọng nặng nề. Có lẽ phép màu không tồn tại. Có lẽ ở cái nơi này, nỗi đau quá lớn, bóng tối quá dày, và một ông Bụt thì chưa bao giờ có thật.

Rồi Hằng nhận ra. Cái thứ chạng vạng ngoài cửa sổ đang đổi màu. Không đột ngột, không chói lòa. Mà chậm rãi, dịu dàng, như ai đó đang từ từ vặn một ngọn đèn từ mức thấp nhất lên cao dần. Cái màu xám chì của khe trời trên cao đang ngả sang một sắc hồng nhạt, rồi cam, rồi vàng. Và từ cái khe trời hẹp mà suốt bao năm chưa từng lọt qua lấy một tia nắng, một vệt sáng vàng óng bắt đầu rớt xuống, mong manh như một sợi chỉ tơ, run rẩy, dò dẫm, lần đầu tiên sau hai mươi năm tìm đường vào Khu F.

Vệt nắng ấy đi xuống chầm chậm, qua những khối nhà cao tối thẫm, qua những ô cửa sổ sáng đèn vàng, và cuối cùng, nó chạm vào khung cửa sổ vừa được mở của Bác Ba. Nó đậu lên những bức vẽ của bé Su, làm những vệt sáp màu vàng bừng lên rực rỡ. Rồi nó bò vào trong phòng, dịu dàng như một con mèo lạc, trải lên nền gạch cũ, lên những bức tranh treo kín tường, lên gương mặt đầm đìa nước mắt của Bác Ba. Lần đầu tiên sau hai thập kỷ, căn phòng tối của ông ngập trong ánh nắng ban mai.

Bác Ba ngẩng đầu lên. Ánh nắng chiếu thẳng vào mắt ông, và ông không nheo lại, không quay đi. Ông để nó tràn vào, ấm áp, ve vuốt làn da nhăn nheo, hệt như cái nắng của con hẻm nhỏ ngày xưa, cái nắng mà ông đã tưởng vĩnh viễn không bao giờ còn được thấy. "Nắng," ông thì thầm, giọng vỡ ra. "Có nắng rồi. Ánh ơi, có nắng rồi con. Con dậy đi. Con ra sân chơi đi. Bác giữ lời hứa với con rồi đây."

Và trong khoảnh khắc ấy, tất cả những người có mặt đều thấy. Hằng thấy, Khánh thấy, người mẹ thấy, và bé Su thấy. Giữa vệt nắng vàng tràn vào từ cửa sổ, nơi cái khoảng trống bên cạnh chiếc ghế mây mà Bác Ba vẫn trò chuyện cùng, một bóng hình mờ ảo đang hiện lên. Không rõ nét, không đáng sợ, chỉ là một khối sáng dịu dàng mang dáng dấp một cô bé, tóc tết hai bím, đứng giữa nắng. Bóng hình ấy không buồn. Nó đang cười, cái nụ cười hồn nhiên để lộ chiếc răng sún, đúng như trong những bức tranh ông đã vẽ.

Bé Su là người duy nhất không ngạc nhiên. Con bé chạy lại gần cái khối sáng ấy, đưa bàn tay nhỏ ra, như muốn nắm tay một người bạn. "Bạn Ánh, mình ra sân chơi nha," nó nói, cười tươi. Và cái khối sáng dịu dàng kia khẽ lay động, như gật đầu, như đáp lại. Hằng định gọi con lại, theo cái bản năng của một người mẹ muốn kéo con ra xa khỏi mọi thứ không thuộc về cõi này. Nhưng cô dừng lại. Bởi cô thấy rõ, trong cái cách hai đứa trẻ, một sống một đã khuất, đứng cạnh nhau dưới nắng, không có một mảy may đe dọa nào. Chỉ có sự trong trẻo. Chỉ có niềm vui giản dị của hai đứa bé cuối cùng cũng được chơi cùng nhau dưới một buổi sáng có nắng, cái điều mà một trong hai đã chờ suốt hai mươi năm. Hằng đứng lặng, nước mắt tuôn dài, không phải vì sợ, mà vì cô đang chứng kiến một điều đẹp đến mức trái tim cô không chứa nổi. Hai mươi năm chờ đợi, hai mươi năm bóng tối, hai mươi năm một lời hứa chưa tròn, tất cả đang được hóa giải, ngay trước mắt cô, dưới một vệt nắng đầu tiên.

Người mẹ bước tới, quỳ xuống bên Bác Ba, và cả hai cùng nhìn cái bóng hình của đứa con, đứa cháu, đứa trẻ mà cả hai cùng thương yêu và cùng đánh mất. "Con đi ngủ được rồi," người mẹ nói, giọng nghẹn ngào nhưng bình yên. "Mẹ về với con rồi. Bác Ba cũng ở đây. Con được tha thứ rồi, con của mẹ. Con ngoan lắm. Giờ con đi ngủ một giấc thật ngon nha. Mai trời lại có nắng. Trời sẽ luôn có nắng cho con."

Cái khối sáng dịu dàng ấy khẽ rung lên, và Hằng có cảm giác như nghe thấy, mơ hồ trong gió, một tiếng cười trẻ con trong veo, nhẹ nhõm, như trút được một gánh nặng đã mang quá lâu. Rồi nó bắt đầu mờ đi, tan dần vào vệt nắng, êm ả như sương tan dưới mặt trời ban mai.

Hết Chương 88

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 89
← TrướcTiếp →