Họ quyết định làm vào sáng hôm sau, vào cái giờ mà lẽ ra mặt trời phải mọc, dù ở Khu F mặt trời chưa bao giờ thật sự mọc. Đêm đó, không ai trong tòa nhà ngủ được trọn vẹn. Hằng đánh thức Khánh dậy, kể cho anh nghe tất cả, và lần đầu tiên người chồng vốn thực tế của cô không gạt đi, không bảo cô tưởng tượng. Anh chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi nói, "Anh sẽ giúp." Bé Su, không hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng sáng mai sẽ có một buổi lễ đặc biệt cho bạn Ánh, nên con bé háo hức lắm, đòi mẹ tết tóc hai bím cho giống bạn.
Khi cái đồng hồ trong nhà Hằng chỉ năm giờ rưỡi sáng, cả mấy người tụ lại trước căn phòng tối của Bác Ba. Người mẹ của Ánh đã ở lại qua đêm, ngủ trên ghế nhà Hằng. Bác Ba đứng ở giữa căn phòng của mình, run rẩy, nhìn quanh bốn bức tường mà ông đã bịt kín suốt hai mươi năm. Những tấm rèm dày. Những tấm ván đóng đinh che cửa sổ. Những lớp giấy báo dán kín mọi khe hở. Cả một công trình của bóng tối, dựng lên bằng nỗi đau, để giữ cho thời gian đứng yên.
"Bác Ba," Hằng nói dịu dàng, "đã đến lúc rồi. Bác mở cửa sổ ra đi. Cho bạn Ánh thấy buổi sáng mà bác đã hứa." Bác Ba nhìn cô, rồi nhìn người mẹ, rồi nhìn cái khoảng trống bên cạnh ghế mây, cái khoảng trống mà suốt hai mươi năm ông vẫn trò chuyện cùng. Đôi tay ông run đến mức không cầm nổi cái xà beng nhỏ Khánh đưa cho. Cuối cùng, Khánh phải đặt tay mình lên tay ông, và hai người cùng nhau, bắt đầu gỡ những tấm ván đầu tiên.
Tiếng đinh bật ra khỏi gỗ nghe như tiếng một thứ gì đó rạn vỡ sau rất nhiều năm. Từng tấm ván rơi xuống. Từng lớp giấy báo được bóc đi. Bác Ba làm trong im lặng, nước mắt chảy dài trên gương mặt nhăn nheo, nhưng tay ông không dừng. Mỗi tấm ván gỡ ra là một mảnh của bức tường ông đã dựng giữa mình và thế giới, giữa mình và nỗi đau, giữa mình và cái buổi sáng mà ông không cho phép mình được thấy. Người mẹ đứng cạnh, một tay đặt lên lưng ông, lặng lẽ tiếp sức.
Hằng nhìn cái căn phòng dần thay đổi, và cô có cảm giác mình đang chứng kiến một cuộc giải phẫu, một thứ phẫu thuật mà bệnh nhân là chính tâm hồn ông già. Mỗi cây đinh được nhổ ra là một sợi chỉ khâu được tháo bỏ khỏi một vết thương đã liền sẹo sai cách, liền lại quanh chính nỗi đau thay vì để nó lành. Bụi bặm của hai mươi năm bốc lên trong không khí, lơ lửng, và trong cái mờ mịt ấy, Hằng thấy bóng dáng Bác Ba lúc trẻ, người đàn ông đã từng có một con hẻm đầy nắng, từng có một cô bé hàng xóm chạy ra đưa cho ông cây kem que tan chảy. Tất cả những thứ ấy đã bị chôn vùi sau những tấm ván này. Và giờ chúng đang được khai quật, từng mảnh một, dưới những bàn tay run rẩy.
Và rồi, tấm ván cuối cùng được gỡ xuống. Lớp rèm dày được kéo sang một bên. Phía sau nó là một khung cửa sổ, kính mờ bụi, nhưng vẫn là cửa sổ. Lần đầu tiên sau hai mươi năm, căn phòng của Bác Ba có một lối cho bên ngoài bước vào. Tất cả nín thở, nhìn ra. Bên ngoài, Khu F vẫn chìm trong thứ chạng vạng xám đặc quánh quen thuộc. Không có nắng. Tất nhiên là không có nắng. Mặt trời đã thôi ghé qua nơi này từ lâu lắm rồi. Cái khe trời hẹp trên cao vẫn là một dòng sông chì đông cứng. Hằng cảm thấy tim mình thắt lại. Họ đã làm tất cả, đã gỡ bỏ tất cả, vậy mà cái điều con bé Ánh ước, một buổi sáng có nắng, vẫn không đến.
Bác Ba quỳ sụp xuống trước khung cửa sổ trống, hai vai run lên. "Tôi xin lỗi con," ông nức nở, nói với cái khoảng không bên ngoài cửa kính. "Bác đã cố. Bác đã mở cửa rồi. Mà vẫn không có nắng cho con. Cái khu này nó không có nắng, con ơi. Bác bất lực. Bác có lỗi với con quá."
Đúng lúc ấy, bé Su, đứng nãy giờ nắm tay mẹ, bỗng buông tay, bước lại gần ông. Con bé cầm trong tay những bức vẽ của mình, những bức vẽ nắng vụng về bằng bút sáp. Nó đặt từng tờ lên bệ cửa sổ, dàn ra, những vệt vàng nguệch ngoạc tỏa ra từ những ông mặt trời méo mó. "Bác đừng buồn," con bé nói, giọng trong veo như chuông gió. "Cháu vẽ nắng cho bạn Ánh rồi nè. Nắng của cháu đây. Bạn Ánh ơi, dậy ra sân chơi với Su đi. Trời sáng rồi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 88 →