🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bác Ba mời người mẹ vào phòng. Lần đầu tiên sau hai mươi năm, có một người lớn khác bước vào cái pháo đài bóng tối của ông, ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện, dưới ánh đèn dầu lay lắt. Hằng đứng ngoài ngưỡng cửa, không vào, nhưng cũng không nỡ bỏ đi. Cô thấy hai con người ấy ngồi giữa những bức tranh vẽ Ánh, giữa những vệt nắng bằng bút chì phủ kín bốn bức tường, và cô có cảm giác mình đang chứng kiến một điều thiêng liêng, một cuộc gặp gỡ mà lẽ ra phải diễn ra từ rất lâu rồi.

"Bà đừng xin lỗi tôi," Bác Ba nói, giọng khàn đặc. "Người phải xin lỗi là tôi. Tôi đã hứa với con bé là sẽ đưa nó ra trạm xá kịp. Tôi đã hứa là sẽ có nắng cho nó ra sân chơi. Mà tôi lạc đường. Tôi để nó đi mà chưa kịp giữ lời nào hết. Suốt hai mươi năm, tôi không dám nhìn mặt trời, vì mỗi lần trời sáng là một lần tôi nhớ ra mình đã thất hứa với nó." Ông cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau trên đùi, run run.

Người mẹ lắc đầu, nước mắt rơi xuống mặt gỗ. "Anh nói gì lạ vậy. Anh là người duy nhất ở bên nó. Tôi mới là kẻ bỏ con. Tôi đi làm xa, để con một mình trong cái khu tối tăm này, đến cả cái đêm nó hấp hối tôi cũng không có mặt. Anh chẳng nợ nó gì hết, anh Ba. Anh đã cho nó nhiều hơn cả tôi. Anh dạy nó đọc chữ, anh dỗ nó ngủ những đêm mưa, anh vẽ nắng cho nó xem. Anh là cha nó hơn cả cha ruột, là người thân nó hơn cả tôi. Vậy mà anh tự đày đọa mình suốt hai mươi năm vì một lỗi không phải của anh."

Hai người ngồi lặng đi rất lâu. Ngọn đèn dầu kêu tách khẽ. Bên ngoài khung cửa bịt kín, Khu F vẫn chìm trong thứ chạng vạng không bao giờ tan, và tiếng xe cộ từ phố lớn vọng vào nghe xa xăm như từ một thế giới khác, một thế giới của những người vẫn còn được thấy ban ngày. Trong căn phòng tối này, thời gian đã đứng yên suốt hai mươi năm, và giờ đây, lần đầu tiên, nó như khẽ cựa mình, dợm bước trở lại. Hằng đứng ngoài cửa, cảm nhận rõ điều ấy, cái cảm giác một thứ gì đó đông cứng từ lâu đang bắt đầu tan chảy.

Rồi Bác Ba đứng dậy, chậm rãi, đi đến chiếc bàn nơi đặt chiếc hộp gỗ. Ông mở nắp, lấy ra tập thư đã ngả vàng, đưa cho người mẹ bằng cả hai tay, như trao lại một thứ báu vật ông đã giữ thay bà suốt hai thập kỷ. "Đây là thư của con bé," ông nói. "Nó viết, bảo gửi cho ông Bụt. Toàn những điều ước bé tí. Tôi giữ hết. Tôi sợ nếu tôi đi rồi mà không ai giữ, thì sẽ chẳng còn ai nhớ con bé từng tồn tại trên đời này."

Người mẹ run run đón lấy tập thư. Bà mở từng lá, đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc của đứa con gái mà bà đã không kịp ở bên, và bà khóc nức nở, cái tiếng khóc bị dồn nén suốt hai mươi năm cuối cùng cũng được bật ra. Hằng đứng ngoài cửa, cũng lặng lẽ lau nước mắt. Cô nghĩ về điều Bác Ba vừa nói, rằng ông sợ không còn ai nhớ con bé từng tồn tại. Và cô hiểu ra rằng đó chính là lý do sâu xa nhất khiến ông không thể buông tay. Không phải vì ông muốn giam giữ một linh hồn. Mà vì ông sợ rằng nếu ông để Ánh đi, nếu ông cho phép mình quên, thì con bé sẽ thật sự biến mất, lần thứ hai, và lần này là mãi mãi.

"Anh Ba," người mẹ nói, sau khi đã khóc cạn, giọng bà bình tĩnh lại một cách lạ lùng, "tôi nghĩ đã đến lúc rồi. Đã đến lúc mình để con bé đi. Nó ở lại đây hai mươi năm, trong bóng tối này, không phải vì nó muốn. Nó ở lại vì anh chưa cho phép mình buông. Vì tôi chưa về để nói lời xin lỗi. Giờ tôi về rồi. Giờ mình cùng nhau nói với nó, rằng nó có thể yên tâm mà đi ngủ. Rằng nó được tha thứ. Rằng cả tôi và anh, chúng ta đều sẽ ổn."

Bác Ba ngẩng lên nhìn bà, và trong mắt ông Hằng thấy một nỗi sợ hãi cuối cùng, nỗi sợ của một người đã ôm chặt nỗi đau lâu đến mức không biết mình sẽ là ai nếu buông nó ra. "Nhưng tôi đã hứa với nó là sẽ có nắng," ông thì thầm, gần như van nài. "Tôi không thể để nó đi mà chưa thấy được một buổi sáng nào. Con bé chờ nắng suốt hai mươi năm rồi. Làm sao tôi nỡ bảo nó đi, khi cái điều duy nhất nó ước, tôi vẫn chưa làm được."

Người mẹ nắm lấy bàn tay nhăn nheo của ông, siết chặt. "Vậy thì mình làm cho nó một buổi sáng," bà nói, mắt sáng lên qua màn nước mắt. "Mình cùng nhau làm. Ngay tại đây. Ngay đêm nay."

Hết Chương 86

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 87
← TrướcTiếp →