🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cái ý nghĩ ấy ám ảnh Hằng suốt mấy ngày. Cô không biết bắt đầu từ đâu. Một buổi sáng có nắng, ở cái nơi mặt trời đã thôi ghé qua từ hai mươi năm nay, là một thứ xa xỉ ngoài tầm với. Nhưng rồi, một buổi chiều, khi cô đang phơi quần áo ngoài hành lang, có một người phụ nữ lạ bước ra khỏi thang máy. Một người đàn bà chừng năm mươi, tóc đã hoa râm, mặc bộ đồ giản dị, tay xách một túi trái cây. Bà đi chậm dọc hành lang, mắt ngước nhìn số phòng, và khi đến gần cuối, nơi căn phòng tối của Bác Ba, bà dừng lại, đứng lặng, như không dám bước tiếp.

Hằng buông sào quần áo, dè dặt lại gần. "Cô tìm ai ạ?" Người phụ nữ quay sang, và Hằng thấy mắt bà đỏ hoe. "Tôi tìm... tôi tìm ông Ba. Ông cụ ở căn cuối hành lang này. Không biết ông còn ở đây không." Giọng bà nghẹn lại. "Tôi là mẹ con Ánh. Cái con bé... cái con bé ngày xưa." Hằng đứng sững. Cô không ngờ. Trong suốt câu chuyện Bác Ba kể, người mẹ ấy luôn là một bóng mờ ở phía xa, người đàn bà đi làm biền biệt, người về không kịp cái đêm mưa. Vậy mà giờ đây bà đứng đây, bằng xương bằng thịt, sau hai mươi năm.

Hằng mời bà vào nhà mình, pha cho bà một ly nước. Người phụ nữ ngồi xuống, hai bàn tay siết chặt vào nhau, và bà kể, đứt quãng, cái câu chuyện từ phía bên kia. Hai mươi năm trước, sau khi Ánh mất, bà không chịu nổi cái khu phố này nữa. Bà bỏ đi, đi thật xa, vào tận miền Nam, làm thuê làm mướn, cố quên. Bà đã ghét cay ghét đắng ông già hàng xóm, người đã ở bên con bà cái đêm cuối cùng, người đã lạc đường trong mưa và ra trạm xá muộn. Suốt nhiều năm, trong cơn đau mất con, bà đã đổ hết tội lỗi lên ông. "Tôi đã trách ông ấy," bà nói, nước mắt lăn dài. "Tôi đã nghĩ giá mà ông ấy đừng lạc, giá mà ông ấy đi nhanh hơn. Tôi đã hận ông ấy suốt bao nhiêu năm."

"Nhưng," bà nói tiếp, lau nước mắt, "mấy năm gần đây, tôi già rồi, tôi nghĩ lại. Cái đêm ấy tôi ở đâu? Tôi đi làm xa, bỏ con một mình. Người ở bên nó, cõng nó chạy trong mưa, không phải tôi. Là ông ấy. Một ông già hàng xóm chẳng máu mủ gì với con tôi, vậy mà ông ấy cõng nó chạy giữa đêm mưa, lạc đường, kiệt sức, chỉ để cứu nó. Còn tôi, mẹ ruột nó, thì ở cách đó mấy trăm cây số. Tôi mới là người nên bị trách. Vậy mà bao năm nay tôi đổ hết lên ông ấy, để mình đỡ phải gánh." Bà bật khóc, hai vai run lên. "Tôi về đây để xin lỗi ông ấy. Trước khi quá muộn. Trước khi cả hai chúng tôi đều không còn."

Hằng ngồi lặng, nhìn người phụ nữ khóc, và cô nghĩ về cái cách con người ta thường làm với nỗi đau. Khi một điều quá lớn xảy ra, quá lớn đến mức trái tim không chứa nổi, người ta phải tìm một nơi để đặt nó xuống, một ai đó để đổ lỗi, dù người ấy có thật sự đáng trách hay không. Người mẹ này đã đặt nỗi đau của mình lên vai Bác Ba suốt hai mươi năm, không phải vì bà ác, mà vì đó là cách duy nhất bà sống sót qua được. Và bây giờ, khi đã đủ già để nhìn lại, bà mới dám nhấc nó lên, mới dám nhận về phần của mình.

Hằng đặt tay lên vai người phụ nữ, lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Cô hiểu ra rằng nỗi đau của cái đêm mưa năm ấy không chỉ giam cầm một mình Bác Ba. Nó đã trói buộc cả hai con người, người mẹ và người hàng xóm, mỗi người mang một nửa tội lỗi mà thật ra chẳng ai đáng phải mang, suốt hai mươi năm trời. Và giờ đây, định mệnh, hay một thứ gì đó còn lớn hơn định mệnh, đã đưa họ về lại với nhau, ngay trong cái khu phố không có sáng nơi tất cả bắt đầu.

"Cô vào gặp ông ấy đi," Hằng nói khẽ. "Ông ấy vẫn ở đây. Vẫn giữ tất cả những lá thư của bé Ánh. Vẫn vẽ nắng cho con bé suốt hai mươi năm nay. Ông ấy chờ cô lâu lắm rồi, dù chính ông ấy cũng không biết là mình đang chờ."

Người phụ nữ đứng dậy, lau mặt, và bước về phía cuối hành lang. Hằng đi theo sau, cách một quãng. Khi người mẹ gõ cửa, ba tiếng chậm rãi, run rẩy, Hằng nín thở. Một quãng im lặng dài. Rồi cánh cửa hé mở. Trong khe tối, gương mặt Bác Ba hiện ra, ngơ ngác, rồi từ từ biến sắc khi ông nhận ra người đứng trước mặt. Ông không nói được lời nào. Người phụ nữ cũng vậy. Họ chỉ đứng đó, hai con người già nua đã bị một đêm mưa hai mươi năm trước cướp đi tuổi xuân, nhìn nhau qua ngưỡng cửa của căn phòng tối. Và rồi, từ trong bóng tối ấy, Hằng nghe thấy người mẹ thốt lên, vỡ òa, cái câu mà bà đã giữ trong lòng suốt hai mươi năm. "Anh Ba ơi... cho tôi xin lỗi. Cho tôi xin lỗi anh, và xin lỗi con."

Hết Chương 85

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 86
← TrướcTiếp →