🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bác Ba bắt đầu đưa cho Hằng đọc những lá thư. Không phải tất cả cùng một lúc, mà từng lá một, mỗi tối một lá, như thể mỗi mảnh giấy ngả vàng ấy chứa một liều thuốc đắng mà ông chỉ uống nổi từng chút. Ông gõ cửa nhà cô khi Khánh đi ca và bé Su đã ngủ, ngồi xuống bàn dưới ngọn đèn cô vặn nhỏ, rút từ chiếc hộp gỗ ra một lá, và đọc bằng giọng run run dù ông đã thuộc lòng từng chữ. Đó là cách ông để cho con bé Ánh, qua những con chữ nguệch ngoạc của nó, được sống lại thêm một đêm nữa trong trí nhớ của một người khác ngoài ông.

"Con ước có một con búp bê mới." Một lá viết thế. "Con ước mẹ về sớm. Con ước trời đừng mưa nữa, để con được ra sân chơi với bác Ba." Hằng cầm lá thư, nhìn những nét chữ vụng về của một đứa trẻ tập viết, và cô thấy mắt mình nhòe đi. "Nó hay nhét thư qua khe cửa nhà tôi," Bác Ba nói. "Bảo là gửi cho ông Bụt. Tôi chẳng nỡ nói với nó rằng không có ông Bụt nào hết. Tôi cứ để nó tin. Mỗi lá thư nó ước một điều bé tí. Một con búp bê. Một ngày nắng. Mẹ về nhà. Mà chẳng điều nào tôi giúp được. Tôi nghèo, tôi già, tôi chỉ có mỗi cái tài vẽ vời. Tôi vẽ nắng cho nó, vì nắng thật thì khu này làm gì có."

Đêm sau, ông đọc một lá khác, và lá này khiến cả hai cùng lặng đi rất lâu. Đó là lá thư cuối cùng Ánh viết, đề ngày cái đêm mưa định mệnh. Nét chữ run rẩy hơn, có lẽ vì con bé đã bắt đầu sốt. "Ông Bụt ơi, con mệt quá. Con muốn ngủ. Nhưng con sợ ngủ rồi mai không dậy được, không ra sân chơi được. Ông Bụt cho con một buổi sáng có nắng nha. Chỉ một buổi thôi cũng được. Con hứa con sẽ ngoan." Bác Ba đọc xong, đặt lá thư xuống bàn, và úp mặt vào hai bàn tay nhăn nheo. Hằng không dám động đậy. Cô hiểu ra một điều mà bấy lâu nay cô chỉ lờ mờ cảm thấy. Suốt hai mươi năm, Bác Ba không chỉ giữ Ánh lại. Ông đang cố giữ trọn lời hứa của một ông Bụt mà con bé đã tin tưởng, ông Bụt mà chính ông đã để nó tin. Ông đang đợi một buổi sáng có nắng để dâng cho con bé, để nó được ra sân chơi đúng như nó hằng ước, dù chỉ một lần.

"Bác Ba ơi," Hằng nói khẽ, sau một quãng im lặng dài, "bác biết không, có khi bạn Ánh không cần một buổi sáng có nắng đâu. Có khi bạn ấy chỉ cần bác thôi. Bác đã ở bên bạn ấy cả cái đêm mưa ấy, đã cõng bạn ấy trên lưng, đã không bỏ bạn ấy lấy một giây. Bạn ấy đâu có trách bác. Người duy nhất trách bác suốt hai mươi năm nay, là chính bác đấy thôi."

Bác Ba ngẩng lên. Trong ánh đèn vặn nhỏ, mắt ông ầng ậng nước, nhưng có một thứ gì đó trong đó vừa rạn ra, như lớp băng dày bắt đầu nứt dưới một tia nắng đầu xuân. "Cô không hiểu đâu," ông nói, nhưng giọng đã không còn cứng cỏi. "Tôi hứa với nó là sẽ có nắng. Tôi hứa. Mà tôi để nó đi mà chưa thấy được một buổi sáng nào. Làm sao tôi yên lòng cho được. Làm sao tôi dám mở cửa sổ ra, để mặt trời chiếu vào, trong khi nó thì vĩnh viễn không còn được thấy mặt trời nữa."

Đêm đó, sau khi Bác Ba về, Hằng ngồi lại bên bàn rất lâu, nhìn lá thư cuối cùng của Ánh mà ông để quên. Cô đọc đi đọc lại cái câu ấy, ông Bụt cho con một buổi sáng có nắng nha, và cô bỗng nảy ra một ý nghĩ. Một ý nghĩ điên rồ, có lẽ vô vọng, nhưng cô không sao gạt bỏ được. Nếu Bác Ba không thể tự mình mở cửa cho ánh sáng vào, vì ông không cho phép mình xứng đáng với nó, thì có lẽ ai đó khác phải làm việc ấy thay ông. Có lẽ con bé Ánh không cần một mặt trời thật. Có lẽ nó chỉ cần một người chịu giữ trọn lời hứa mà ông Bụt đã hứa với nó hai mươi năm trước.

Cô gấp lá thư lại, cẩn thận như xếp một cánh bướm, và đặt nó trở vào hộp gỗ. Bên ngoài khung cửa bịt rèm, Khu F vẫn chìm trong thứ chạng vạng không bao giờ tan. Nhưng lần đầu tiên kể từ ngày dọn đến, Hằng nhìn cái bóng tối ấy không phải bằng nỗi sợ, mà bằng một thứ quyết tâm dịu dàng. Cô sẽ tìm cách mang một buổi sáng đến cho con bé. Một buổi sáng có nắng. Dù phải tự mình thắp nó lên.

Hết Chương 84

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 85
← TrướcTiếp →