🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Có một điều mà cả Hằng lẫn Khánh đều dần nhận ra, dù không ai dám nói thành lời: ở Khu F, thời gian không trôi như những nơi khác. Đồng hồ vẫn chạy, nhưng ngày và đêm thì cứ nhập nhằng vào nhau. Buổi sáng không bao giờ đến trọn vẹn. Cái thứ chạng vạng lì lợm treo lơ lửng từ lúc họ dọn vào không bao giờ chịu nghiêng hẳn về phía sáng. Có những hôm Hằng tỉnh dậy, nhìn đồng hồ thấy đã tám giờ, nhưng ngoài cửa sổ vẫn là một màu xám đặc quánh y hệt lúc nửa đêm, và cô phải bật hết đèn trong nhà mới tin nổi rằng một ngày mới đã bắt đầu.

Khánh đi làm về một sáng, mặt tái mét. Anh kể, giọng cố giữ bình thản, rằng anh vừa lạc đường trong chính khu phố mình đang ở. "Anh đi từ cổng vào, đường quen rồi, đi cả tháng nay rồi," anh nói, ngồi phịch xuống ghế. "Vậy mà sáng nay anh đi mãi, đi mãi, mấy cái ngõ giống hệt nhau, cứ rẽ vào lại quay ra chỗ cũ. Đi cả tiếng đồng hồ mới ra được tới hẻm nhà mình. Hằng à, cái khu này nó kỳ lắm. Càng tối thì càng dễ lạc, mà ở đây thì lúc nào cũng tối."

Hằng nghe mà rùng mình. Cô nhớ lại câu chuyện Bác Ba kể. Cái đêm mưa năm ấy, ông cũng đã lạc, đã đi vòng vòng trong mê cung tối tăm của Khu F, cõng đứa trẻ sốt cao trên lưng, càng đi càng lạc, càng lạc càng cuống, cho đến khi tìm được ra phố lớn thì đã muộn. Cái khu phố này không chỉ thiếu ánh sáng. Nó nuốt người ta vào trong bóng tối của nó, làm họ lạc lối, làm họ chậm chân, và rồi lặng lẽ lấy đi những gì họ quý nhất. Khu F không phải một nơi chốn. Nó là một cái bẫy được dệt bằng bóng tối.

Chiều hôm ấy, Hằng quyết định làm một việc cô đã ấp ủ từ lâu. Cô leo lên sân thượng tòa nhà. Cánh cửa sắt dẫn lên đã hoen gỉ, bản lề kêu rít một tiếng dài như tiếng kêu của một sinh vật bị đánh thức. Cô đẩy nó ra, bước lên, và đứng lặng. Sân thượng trống trải, lát gạch nứt nẻ, vài chậu cây khô đét của ai đó bỏ quên từ lâu. Và trên đầu cô là cái khe trời ấy, cái khe hẹp chạy ngoằn ngoèo giữa những khối nhà cao chụm đầu vào nhau. Từ đây, đứng cao hơn, cô thấy rõ hơn vì sao Khu F không bao giờ có nắng. Những tòa nhà mọc lên san sát, nghiêng vào nhau, cao đến mức gần như khép kín bầu trời lại, chỉ chừa một đường nứt mảnh để lọt xuống thứ ánh sáng đã chết.

Hằng ngửa cổ nhìn lên cái khe trời ấy rất lâu. Và cô chợt hiểu ra một điều khiến cô lạnh người. Đây không phải lỗi của những tòa nhà. Cô đã sống ở nhiều khu chung cư chật chội, đã thấy nhiều nơi nhà cao che khuất, nhưng chưa nơi nào tối như thế này. Ở Khu F, ngay cả cái khe trời hẹp ấy lẽ ra cũng phải lọt xuống chút nắng giữa trưa, lẽ ra phải có một khoảnh khắc nào đó trong ngày mặt trời đi ngang qua nó. Vậy mà không. Như thể chính khu phố này, từ lâu lắm rồi, đã thôi cho phép mặt trời ghé qua. Như thể nỗi đau của những con người sống ở đây, dồn nén qua bao năm tháng, đã đặc lại thành một thứ bóng tối có ý chí riêng, một thứ bóng tối chủ động xua đuổi bình minh.

Cô đang định quay xuống thì khựng lại. Ở góc xa của sân thượng, nơi bóng tối đặc nhất, cô thấy có ai đó. Một dáng người đứng quay lưng, mặc áo sẫm màu, nhìn ra cái khe trời hệt như cô vừa nhìn. Hằng đứng im, tim đập dồn. "Anh... anh là ai vậy?" cô hỏi, giọng run run. Dáng người không quay lại, không trả lời. Nó chỉ đứng đó, lặng lẽ, như đang đếm điều gì trên bầu trời chì.

Hằng chớp mắt. Và khi cô mở mắt ra, góc sân thượng trống không. Chỉ có những chậu cây khô và một làn gió lạnh thổi qua, mang theo cái mùi ẩm mốc đặc trưng của Khu F. Cô lùi lại, vấp phải bậc cửa, vội vã chạy xuống cầu thang, không dám ngoái đầu. Nhưng trong khoảnh khắc trước khi quay đi, cô đã kịp thấy, hay ngỡ là mình thấy, rằng dáng người ấy không hề đáng sợ. Nó chỉ buồn. Buồn một cách lặng lẽ và cũ kỹ, như chính cái khu phố không có sáng này, như một người đã đứng quá lâu ở ranh giới của một thứ gì đó mà chính ông ta cũng không bước qua được.

Hết Chương 83

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 84
← TrướcTiếp →