🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bé Su bắt đầu vẽ. Không ai dạy con bé, nhưng từ ngày năng sang phòng Bác Ba, nó cứ đòi giấy đòi bút, ngồi bệt xuống sàn căn hộ và hí hoáy hàng giờ. Hằng tưởng con vẽ những thứ trẻ con vẫn vẽ, ông mặt trời cười, ngôi nhà có ống khói, cây cối nguệch ngoạc. Nhưng khi cô cúi xuống nhìn, cô khựng lại. Su vẽ một cô bé tết hai bím tóc, đứng giữa một con phố, và xung quanh con phố ấy là những vệt vàng tỏa ra từ trên cao, những vệt vàng mà một đứa trẻ bốn tuổi gọi là nắng. "Con vẽ bạn Ánh," Su nói, không ngẩng lên. "Con vẽ nắng cho bạn ấy, như bác Ba dạy. Để bạn ấy hết buồn."

Hằng ngồi xuống cạnh con, lòng nặng trĩu một thứ cảm xúc không tên. Cô nhìn bức vẽ vụng về của con gái, những nét bút sáp run rẩy, và cô nghĩ đến những bức tranh treo kín tường phòng Bác Ba, những bức tranh ông đã vẽ suốt hai mươi năm trong bóng tối, vẽ thứ nắng mà chính ông không còn được thấy. Hai con người cách nhau bảy mươi năm tuổi đời, một ông già và một đứa trẻ, đang cùng làm một việc giống hệt nhau, là vẽ nắng cho một cô bé đã không còn. Và Hằng không biết nên thấy điều đó ấm áp hay rùng mình.

Tối ấy, cô mang một bức vẽ của Su sang cho Bác Ba xem. Cô gõ cửa, và lần này ông mở ngay, như thể đã chờ. Dưới ánh đèn dầu, ông cầm tờ giấy bằng hai bàn tay nhăn nheo run run, đưa lại gần mắt, nhìn rất lâu. Hằng thấy môi ông mấp máy, thấy cái yết hầu nhô lên hụp xuống như nuốt một thứ gì nghẹn ứ. "Con bé vẽ giống Ánh." Cuối cùng ông nói, giọng khản đặc. "Không phải giống mặt. Là giống cái cách nó đứng. Ánh hồi nhỏ cũng đứng thế, một chân hơi co lên, đầu nghiêng nghiêng. Sao con bé nhà cô lại biết được nhỉ?"

Hằng không trả lời được. Cô không biết. Cô chỉ biết rằng từ ngày dọn vào căn hộ này, bé Su thường nói những câu khiến cô lạnh người. Có hôm con bé bảo có một chị hay ngồi ở góc phòng, chị ấy không nói gì, chỉ nhìn Su chơi rồi cười. Có hôm nửa đêm con bé ngồi dậy, mắt vẫn nhắm, lẩm bẩm rằng trời sắp sáng rồi, dậy đi chơi thôi, rồi lại ngủ tiếp. Hằng từng nghĩ đó là những giấc mơ của trẻ con. Giờ thì cô không chắc nữa. Cái khu phố này có một thứ gì đó mỏng mảnh giữa hai cõi, mỏng đến mức một đứa trẻ bốn tuổi có thể vô tình bước qua mà không hề hay biết.

"Bác Ba ơi," Hằng dè dặt hỏi, "bác có bao giờ nghĩ rằng... Ánh nên được đi chưa ạ?" Cô thấy ông cứng người. Bàn tay ông siết lại trên tờ giấy, làm nhàu một góc. Cô vội nói tiếp, dịu dàng hơn. "Cháu không có ý gì đâu. Cháu chỉ nghĩ, một đứa trẻ thì nên được ngủ yên. Bác giữ bạn ấy ở đây, trong bóng tối này, hai mươi năm rồi. Bác có chắc là bạn ấy muốn ở lại không, hay là bạn ấy ở lại vì thấy bác chưa cho phép mình đi?"

Câu hỏi ấy như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng mà Bác Ba đã giữ yên suốt hai mươi năm. Ông không nói gì. Ông đặt bức vẽ của Su lên bàn, cạnh chiếc hộp gỗ, rồi quay đi, lưng còng xuống trong ánh đèn dầu. Hằng biết mình đã chạm vào một chỗ quá sâu. Cô lặng lẽ lui ra, khép cửa lại sau lưng.

Nhưng đêm đó, qua khe cửa phòng Bác Ba, lần đầu tiên kể từ khi gia đình cô dọn đến, Hằng thấy một thứ khác lạ. Không phải ánh đèn dầu vàng cam quen thuộc. Mà là một thứ ánh sáng khác, dịu hơn, lạnh hơn, màu của sương sớm, lọt qua khe cửa thành một vệt mỏng trên nền hành lang. Cô đứng sững. Trong căn phòng bịt kín mọi cửa sổ, căn phòng mà Bác Ba đã dày công biến thành một thứ đêm vĩnh cửu, thứ ánh sáng ấy không thể nào có được. Vậy mà nó ở đó, len ra từ dưới khe cửa, dịu dàng và lặng lẽ, như một bình minh đang cố lách vào một nơi mà suốt hai mươi năm nó chưa từng được phép bước chân.

Và từ bên trong, rất khẽ, Hằng nghe thấy tiếng Bác Ba. Ông đang nói chuyện. Không phải với cô. Không phải với bé Su. Ông đang nói với cái khoảng trống bên cạnh ghế mình, bằng giọng nghẹn ngào của một người vừa bị hỏi một câu mà suốt hai mươi năm ông không dám tự hỏi. "Con muốn đi rồi à? Bác giữ con lại lâu quá phải không? Bác xin lỗi. Bác xin lỗi con."

Hết Chương 82

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 83
← TrướcTiếp →