Sau cái đêm Bác Ba kể cho cô nghe về trận mưa năm ấy, Hằng không sao ngủ được. Cô nằm bên Khánh, nghe tiếng anh thở đều trong giấc ngủ của người vừa tan ca, và nhìn lên trần nhà nơi ánh đèn hành lang rỉ vào qua khe cửa thành một vệt vàng nhợt, mỏng như một sợi chỉ. Trong đầu cô cứ vang đi vang lại cái câu ông nói, cái câu ông thốt ra bằng giọng khô khốc còn đáng sợ hơn nước mắt. Mỗi buổi sáng là một buổi sáng nó không còn được thấy. Cô chưa từng nghĩ một con người có thể căm thù ánh nắng đến thế, và cô cũng chưa từng nghĩ rằng đằng sau sự căm thù ấy lại là một tình thương lớn đến mức không có chỗ chứa.
Sáng hôm sau, Hằng dậy sớm hơn thường lệ. Cô pha hai ly cà phê, bưng một ly sang đầu kia hành lang, đặt trước cửa phòng Bác Ba như cách ông vẫn lặng lẽ để rau, để lá thuốc trước cửa nhà cô. Cô không gõ. Cô chỉ đứng đó một lát, nghe trong căn phòng đen kịt kia có tiếng ghế mây cọt kẹt, rồi quay về. Đó là cách hai con người ở khu phố không có sáng này nói chuyện với nhau, qua những thứ đặt lặng lẽ trước ngưỡng cửa, không cần lời.
Nhưng bé Su thì không hiểu cái thứ ngôn ngữ thầm lặng của người lớn. Con bé cứ chạy sang phòng Bác Ba mỗi chiều, gõ cửa lộp bộp, gọi ông bằng cái giọng trong veo mà ông không sao chối từ được. Và Bác Ba, người đàn ông đã khóa mình trong bóng tối suốt hai mươi năm, dần dần để con bé bước vào. Ông kể cho nó nghe về Ánh, về những bức tranh, về cái thời con hẻm này còn có nắng. Hằng đứng ở ngưỡng cửa nhìn vào, thấy ông ngồi trên chiếc ghế mây, bé Su ngồi bệt dưới chân, và giữa hai người là ngọn đèn dầu lay lắt, và cô chợt nhận ra cảnh tượng ấy đẹp một cách buồn bã đến mức cô không dám thở mạnh.
"Bác ơi," một chiều, bé Su hỏi, ngón tay nhỏ chỉ lên bức tranh vẽ cô bé đứng dưới tán cây đầy nắng, "bạn Ánh có còn ở đây không hả bác?" Câu hỏi treo lơ lửng trong căn phòng tối. Hằng thấy lưng ông khẽ cứng lại. Ông không trả lời ngay. Ông nhìn lên những bức tranh, rồi nhìn cái khoảng trống bên cạnh ghế mình, cái khoảng trống mà bấy lâu nay ông vẫn nói chuyện cùng. "Ở đây." Cuối cùng ông nói, khẽ đến mức gần như chỉ là hơi thở. "Bạn ấy vẫn ở đây. Bạn ấy chưa đi đâu cả. Bạn ấy đang chờ một buổi sáng có nắng."
Hằng nghe câu ấy mà sống lưng lạnh toát. Không phải vì sợ. Mà vì cô chợt hiểu ra một điều khủng khiếp và dịu dàng cùng một lúc. Suốt hai mươi năm, Bác Ba không tin rằng Ánh đã đi. Ông tin con bé vẫn quanh quẩn đâu đây, trong chính căn phòng tối này, chờ ông giữ trọn cái lời hứa mà cái đêm mưa năm ấy ông đã không kịp giữ. Lời hứa về một buổi sáng có nắng, để con bé được ra sân chơi. Và chừng nào nắng chưa đến, chừng nào lời hứa chưa được giữ, ông không cho phép mình buông tay. Ông giữ con bé lại, hoặc con bé giữ ông lại, trong một thứ đêm vĩnh cửu mà cả hai cùng không nỡ rời.
Đêm đó, khi Khánh lại đi ca, Hằng ngồi một mình bên cửa sổ căn hộ của mình, vén tấm rèm nhìn xuống con hẻm cụt. Khu F trải ra bên dưới, một mê cung của những khối nhà cao tối thẫm chụm đầu vào nhau, chừa lại trên cao một khe trời hẹp màu chì. Đèn vàng lốm đốm trên các ô cửa, le lói như mắt một con thú ngái ngủ. Cô tìm xem có ngôi sao nào không, nhưng khe trời quá hẹp, và bầu trời thì đặc một màu cam đục của thành phố không bao giờ thật sự tối, cũng không bao giờ thật sự sáng.
Rồi mắt cô dừng lại nơi cuối hẻm. Ở đó có một cây cột đèn, cái cột đèn duy nhất, và bóng đèn trên nó đã chết tự bao giờ, chỉ còn trơ cái chụp han gỉ. Dưới chân cột đèn không sáng ấy, Hằng thấy một dáng người. Một người đàn ông đứng lặng, mặt quay về phía tòa nhà, hai tay buông xuôi, bất động đến mức cô ngỡ là một cái cọc hay một đống đồ ai bỏ. Nhưng không. Đó là một người. Cô chớp mắt, và trong cái chớp mắt ấy, dáng người kia vẫn không nhúc nhích, chỉ đứng đó, kiên nhẫn, như thể đã đứng từ rất lâu và sẽ còn đứng rất lâu nữa.
Hằng buông rèm, tim đập mạnh. Khi cô vén lên nhìn lại, chừng vài giây sau, cuối hẻm chỉ còn cây cột đèn trơ trọi. Không có ai. Cô tự nhủ mình hoa mắt, rằng cái khu phố tối tăm này khiến người ta thấy đủ thứ. Nhưng cô không tài nào rũ bỏ được cái cảm giác lạnh sống lưng, cái cảm giác rằng vừa có ai đó đứng dưới kia, lặng lẽ ghi nhớ tất cả những gì đang diễn ra trong tòa nhà này, và rồi rời đi mà không để lại một dấu vết nào ngoài một vệt lạnh trong lòng cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 82 →