🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hằng không hỏi thêm. Có những câu chuyện phải tự nó chảy ra, như nước tìm đường qua kẽ đá, chậm rãi và không thể thúc ép, hễ ép là cạn. Và quả nhiên, vài ngày sau, vào một buổi tối khi Khánh đi làm ca đêm và bé Su đã ngủ say trong phòng trong, Bác Ba gõ cửa nhà cô. Ba tiếng chậm rãi, đều đặn, quen thuộc. Lần đầu tiên ông chủ động sang. Ông đứng ở ngưỡng, dáng gầy in lên nền hành lang lờ mờ, tay cầm chiếc hộp gỗ ôm khư khư trước ngực, và nói, giọng khẽ như sợ đánh thức một điều gì đang ngủ giữa hai cõi. "Cô cho tôi ngồi một lát. Tôi muốn kể nốt. Hai mươi năm rồi tôi chưa kể cho ai. Tôi sợ nếu không kể ra, đến lúc tôi đi, sẽ chẳng còn ai nhớ con bé từng tồn tại trên đời này."

Họ ngồi bên bàn, dưới ngọn đèn mà Hằng đã vặn nhỏ hết mức để ông đỡ chói, ánh sáng chỉ còn là một quầng vàng nhạt vừa đủ soi hai gương mặt. Và Bác Ba kể về cái đêm mưa năm ấy. Đó là một đêm tháng bảy, mưa như trút, cái thứ mưa dầm dề lê thê của khu phố không bao giờ ráo nước, mưa gõ lên mái tôn rào rào không dứt. Ánh sốt cao đã mấy ngày, người con bé nóng như hòn than, mẹ con bé thì đi làm xa chưa về kịp, không cách nào liên lạc. Bác Ba, ông già hàng xóm, là người duy nhất ở bên. Ông đã cõng con bé trên lưng, lấy tấm áo mưa cũ trùm cho nó, rồi lội qua con hẻm ngập nước đến đầu gối, băng qua cái mê cung tối tăm của Khu F để tìm đường ra trạm xá ngoài phố lớn. "Nó cứ ghì lấy cổ tôi mà thì thầm." Giọng Bác Ba vỡ ra, lạc đi. "Nó bảo: Bác Ba ơi, mai trời có nắng không bác? Con muốn ra sân chơi. Tôi bảo có, có chứ, mai nắng đẹp lắm, con ráng khỏe rồi bác dẫn ra sân chơi cả ngày."

Ông ngừng lại rất lâu. Ngọn đèn kêu tách khẽ một tiếng, một con thiêu thân đập cánh quanh quầng sáng rồi biến mất. "Tôi đã lạc đường." Cuối cùng ông nói, gần như không thành tiếng, mỗi chữ rơi xuống nặng nề. "Cái khu này, cô biết đấy, nó như mê cung. Tối tăm, ngõ ngách giống hệt nhau, chỗ nào cũng một màu xám ấy. Tôi sống ở đây cả đời mà cái đêm ấy tôi vẫn lạc. Tôi cứ đi vòng vòng trong mưa, càng đi càng lạc, càng lạc càng cuống, mưa xối vào mắt không nhìn rõ gì. Đến lúc mò được ra ngoài phố lớn thì..." Ông không nói hết. Ông chỉ cúi đầu, hai bàn tay già nua gân guốc nắm chặt chiếc hộp gỗ đến trắng cả đốt, và Hằng thấy một giọt nước rơi xuống mặt gỗ, lặng lẽ, thấm vào thớ gỗ cũ.

"Người ta bảo tôi ra muộn quá." Ông nói tiếp, sau một quãng im lặng dài đến mức Hằng tưởng ông sẽ không bao giờ nói nữa, rằng câu chuyện sẽ chìm luôn vào bóng tối. "Chỉ muộn một chút thôi. Giá mà tôi đừng lạc. Giá mà cái khu này có lấy một ngọn đèn đường tử tế cho người ta nhìn đường. Giá mà có chút ánh sáng nào để tôi nhìn rõ lối mà đi cho thẳng. Tôi cứ nghĩ mãi, đêm này qua đêm khác, nếu đêm ấy không tối đến thế, nếu tôi nhìn được đường mà đi cho nhanh, thì có lẽ..." Ông dừng lại, và khi ngẩng lên, mắt ông khô khốc, một thứ khô khốc còn đáng sợ hơn cả nước mắt, như một lòng giếng đã cạn từ lâu. "Từ đêm ấy, tôi căm thù bóng tối. Cái bóng tối đã giết con bé, đã nuốt mất con đường, đã cướp mất mấy phút ngắn ngủi mà nếu có nó con bé đã sống. Nhưng rồi tôi nhận ra một điều còn kinh khủng hơn. Tôi không chịu nổi ánh sáng. Vì mỗi lần trời sáng, là một buổi sáng nó không còn được thấy. Cái nắng mà tôi hứa, nó vĩnh viễn không bao giờ được chơi dưới đó nữa."

Hằng ngồi lặng, không biết nói gì. Mọi lời an ủi đều trở nên rẻ rúng, vô nghĩa trước một nỗi đau đã được ướp trong bóng tối suốt hai mươi năm, một nỗi đau đã thành hình thành khối. Cô chỉ đặt tay lên bàn tay nhăn nheo lạnh ngắt của ông, một cái chạm rất nhẹ, như sợ làm vỡ. Và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra vì sao Bác Ba bịt kín mọi cửa sổ, vì sao ông dừng cả đồng hồ, vì sao ông biến căn phòng thành một thứ đêm vĩnh cửu không lối ra. Ông không trốn ánh sáng. Ông đang trừng phạt chính mình, bằng cách tự giam mình vào đúng cái bóng tối mà ông tin là đã cướp đi đứa trẻ ông yêu thương nhất đời, để mỗi ngày sống là một ngày trả nợ cho một lời hứa về ánh nắng mà ông đã không kịp giữ, và sẽ không bao giờ còn cơ hội để giữ.

Khi ông đứng dậy ra về, đã quá nửa đêm. Hằng tiễn ông ra cửa, nhìn cái dáng gầy còng của ông tan dần vào khúc hành lang tối, từng bước không một tiếng động. Cô đứng lặng ở ngưỡng cửa rất lâu sau khi cánh cửa cuối hành lang đã khép lại, và trong cái yên ắng đặc quánh của khu phố không bao giờ thật sự đêm, cô nghe thấy, hoặc ngỡ mình nghe thấy, một tiếng thở dài rất khẽ vọng ra từ căn phòng ấy. Dài, mệt mỏi, đúng như cái tiếng thở dài bé Su đã kể trong cái ngày đầu tiên gia đình cô đặt chân tới đây. Nhưng lần này, lẫn trong tiếng thở dài của ông, Hằng ngờ rằng còn có một tiếng thở dài thứ hai, nhỏ hơn, trong trẻo hơn, của một ai đó cũng đã chờ đợi quá lâu.

Hết Chương 80

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 81
← TrướcTiếp →