🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khi Hằng phát hiện con gái mất tích khỏi căn hộ, tim cô thắt lại một cái. Cô hốt hoảng chạy dọc hành lang, gọi tên con bằng cái giọng đã bắt đầu run, và tìm thấy con bé trong căn phòng tối của Bác Ba, đang ngồi bệt dưới sàn, chăm chú nghe ông kể chuyện, đôi mắt mở to không chớp. Cảnh tượng ấy khiến cô khựng lại nơi ngưỡng cửa, mọi nỗi sợ vừa rồi tan đi để nhường chỗ cho một thứ cảm xúc khác. Bác Ba ngồi trên chiếc ghế mây, lưng còng, và dưới ánh đèn dầu chập chờn, gương mặt ông không còn vẻ khắc nghiệt như cái đêm đầu tiên ông đến gõ cửa đòi tắt đèn. Có một thứ gì đó đã mềm đi, như lớp băng dày bắt đầu rạn dưới một tia nắng đầu xuân, để lộ dòng nước âm thầm chảy bên dưới. Hằng định lên tiếng gọi con về, nhưng Su đã quay lại, mặt mày hớn hở. "Mẹ ơi, bác Ba kể chuyện bạn Ánh cho con nghe. Mẹ vào nghe với con đi."

Và thế là Hằng ở lại. Cô ngồi xuống bên con, trên nền gạch lạnh, và lần đầu tiên, Bác Ba kể. Ông mở chiếc hộp gỗ nhỏ đặt dưới chân các bức tranh, một chiếc hộp cũ kỹ, xước xát, mòn vẹt cả các góc, mà ông nâng niu như báu vật cuối cùng của đời mình. Bên trong không phải tiền bạc hay vàng vòng. Chỉ là những mảnh giấy ngả vàng theo năm tháng, những lá thư viết bằng nét chữ nguệch ngoạc của một đứa trẻ tập viết, chữ to chữ nhỏ xiêu vẹo. Ông lấy một lá ra, đôi tay run run nâng nó lên gần ngọn đèn, và đọc, dù rõ ràng ông đã thuộc lòng từng chữ, từng dấu chấm. "Con ước có một con búp bê mới. Con ước mẹ về sớm. Con ước trời đừng mưa nữa, để con được ra sân chơi với bác Ba."

Giọng ông nghẹn lại ở chữ cuối, tắt hẳn đi một quãng. Hằng nhìn xuống lá thư, những con chữ trẻ con cong queo, và một nỗi tê tái lan khắp ngực cô, dâng lên tận cổ. Cô bắt đầu chắp nối được câu chuyện. Ánh không phải con gái ông. Ánh là đứa trẻ hàng xóm, con của một gia đình khốn khó từng sống trong chính căn phòng này, hoặc ngay bên cạnh. Mẹ con bé đi làm xa biền biệt, năm thì mười họa mới về, cha thì không rõ tăm hơi. Con bé lớn lên gần như một mình, trong cái khu phố tăm tối chưa từng có nắng này, và người duy nhất bầu bạn với nó, người duy nhất chịu khó ngồi vẽ nắng cho nó xem, dạy nó đọc chữ, dỗ nó ngủ những đêm mưa dầm, chính là ông già độc thân ở cuối hành lang, Bác Ba.

"Nó hay viết thư." Bác Ba nói, mắt vẫn dán vào những con chữ, như sợ rời ra một cái là chúng sẽ phai mất. "Viết rồi nhét qua khe cửa nhà tôi. Bảo là gửi cho ông Bụt. Tôi chẳng nỡ nói với nó rằng không có ông Bụt nào hết. Tôi cứ để nó tin, vì cái khu này con bé chẳng còn mấy thứ để mà tin. Mỗi lá thư nó ước một điều, toàn những điều bé tí, bé đến tội nghiệp. Một con búp bê. Một ngày nắng. Mẹ về nhà." Ông gấp lá thư lại, cẩn thận như xếp một cánh bướm mỏng đến chỉ chạm mạnh là vỡ. "Mà chẳng điều nào tôi giúp nó được. Tôi nghèo, tôi già, tôi chỉ có mỗi cái tài vẽ vời vớ vẩn này. Tôi vẽ nắng cho nó, vì nắng thật thì khu này làm gì có."

Bé Su, vốn còn quá nhỏ để hiểu hết nỗi buồn chìm dưới câu chuyện, chỉ chăm chú nhìn những lá thư ngả vàng trên tay ông. "Bạn Ánh đi đâu rồi hả bác? Sao bạn ấy không sang chơi nữa?" Câu hỏi ngây thơ ấy treo lơ lửng trong căn phòng, len vào từng góc tối, và Hằng thấy vai Bác Ba khẽ run lên một cái rồi gồng lại. Ông không trả lời ngay. Ông nhìn lên những bức tranh phủ kín tường, nhìn cái khoảng trống bên cạnh chiếc ghế mây của mình, cái khoảng trống có hình một đứa trẻ, rồi nhìn ngọn đèn dầu đang lụi dần, ngọn lửa thấp xuống như sắp tàn. Bên ngoài khung cửa bịt kín, Khu F vẫn chìm trong thứ chạng vạng không bao giờ tan, không sáng cũng chẳng tối hẳn. Và Hằng chợt nhận ra, với một cái rùng mình chạy dọc sống lưng, rằng có lẽ câu hỏi của con gái cô không chỉ dành cho một cô bé đã đi xa. Có lẽ nó đang hỏi về một người mà Bác Ba vẫn tin là còn quanh quẩn đâu đây, ngay trong chính căn phòng tối này, suốt hai mươi năm chưa từng một lần rời đi.

Khi Hằng dắt con về, đêm đã khuya, hành lang chỉ còn vầng đèn dịu sau tấm chụp giấy. Cô bế Su lên, áp má con vào cổ mình, và con bé, mắt đã ríu lại vì buồn ngủ, thì thầm bên tai cô một câu khiến cô đứng khựng giữa hành lang. "Mẹ ơi, chị Ánh bảo chị ấy mệt rồi. Chị ấy ngồi trong phòng bác lâu lắm rồi mà bác chưa cho chị ấy về." Hằng siết chặt con hơn, không dám hỏi lại, không dám quay đầu nhìn về phía cánh cửa cuối hành lang đang khép kín trong bóng tối. Cô chỉ bước thật nhanh về nhà mình, đặt con xuống giường, rồi ngồi rất lâu bên mép giường, lắng nghe nhịp thở đều của con và cố thuyết phục mình rằng đó chỉ là lời một đứa trẻ buồn ngủ nói mê. Nhưng câu nói ấy cứ ở lại, lạnh và mỏng, như một sợi tóc vướng vào da thịt mà gỡ mãi không ra.

Hết Chương 79

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 80
← TrướcTiếp →