🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trẻ con không biết sợ những thứ người lớn dựng lên để mà sợ. Nơi người lớn thấy một ông già đáng ngại sống trong căn phòng tối tăm cuối hành lang, bé Su chỉ thấy một người bạn mới chưa kịp làm quen, một bí mật thú vị nằm sau cánh cửa đen. Và thế là, một buổi chiều, trong lúc Hằng đang loay hoay trong bếp với tiếng dao thớt lách cách, con bé lẳng lặng đi dọc hành lang, bàn chân nhỏ không gây một tiếng động, đến trước cánh cửa cuối cùng, và gõ. Không phải ba tiếng chậm rãi như người lớn. Su gõ liên hồi, lộp bộp, vui vẻ, cái cách trẻ con gõ cửa nhà bạn để rủ nhau đi chơi, không một chút ngần ngại. "Bác ơi! Bác Ba ơi!"

Bên trong, Bác Ba sững người. Đã hai mươi năm không có một đứa trẻ nào gọi ông như thế, bằng cái giọng háo hức ấy, bằng cái nhịp gõ vô tư ấy. Tiếng gọi ấy xuyên qua cánh cửa, xuyên qua hai mươi năm bóng tối ông đắp dày quanh mình, và chạm thẳng vào chỗ ông tưởng đã hóa đá từ lâu. Ông ngồi bất động trên chiếc ghế mây, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, hy vọng con bé sẽ chán mà bỏ đi, sẽ quên ông như cách thế giới đã quên ông. Nhưng Su không bỏ đi. Con bé kiên nhẫn theo cái cách chỉ trẻ con mới có, gõ rồi gọi, gọi rồi gõ, lặp đi lặp lại không biết mệt, cho đến khi, không hiểu vì sao, có lẽ vì một thứ gì đó trong ông đã quá mỏi mệt với việc chống cự, Bác Ba đứng dậy và mở cửa.

Con bé ngước nhìn ông, không một chút e dè, đôi mắt tròn long lanh dưới ánh đèn dầu hắt ra. "Bác ơi, nhà bác sao tối thế? Bác không thấy đường à?" Nó nghiêng đầu nhìn vào căn phòng đen kịt phía sau lưng ông, rồi reo lên khi đôi mắt nhỏ bắt được ánh đèn dầu leo lét giữa phòng. "Ô, bác có đèn lửa! Đẹp quá!" Và trước khi Bác Ba kịp phản ứng, kịp giơ tay ngăn lại, con bé đã lách qua chân ông, chạy tót vào trong, đứng giữa căn phòng mà ngước nhìn những bức tranh trên tường với đôi mắt tròn xoe đầy thán phục. "Bạn này là ai hả bác? Sao bác vẽ nhiều thế? Bạn ấy cười xinh ghê."

Bác Ba đứng ở ngưỡng cửa, không biết phải làm gì, hai tay buông thõng. Đáng lẽ ông phải đuổi con bé ra, phải đóng sập cửa lại, phải bảo vệ cái pháo đài bóng tối mà ông đã dày công dựng nên. Nhưng ông không nhúc nhích nổi, đôi chân như mọc rễ xuống sàn. Bởi vì hình ảnh trước mắt ông, một đứa trẻ đứng giữa căn phòng, ngửa cổ ngắm những bức tranh, cái dáng ấy, cái sự say mê ngây thơ ấy, ông đã từng thấy. Đã từng thấy đúng như thế, ở đúng chỗ ấy, dưới đúng ánh đèn dầu ấy, hai mươi năm về trước. Trong một thoáng, hai hình ảnh chồng lên nhau, hiện tại và quá khứ trùng khít đến không phân biệt nổi, và Bác Ba phải vịn vào khung cửa để khỏi khuỵu xuống, cả người run lên một cơn rùng mình mà ông không gọi được tên.

"Bạn ấy tên Ánh." Cuối cùng ông nói, giọng khản đặc, mỗi chữ kéo lê ra khó nhọc. "Bạn ấy thích nắng." Su quay lại, đôi mắt sáng lên như vừa tìm được một người cùng phe. "Cháu cũng thích nắng! Mà ở đây không có nắng bác nhỉ? Mẹ cháu bảo khu này nhà cao quá che hết nắng rồi." Con bé chạy lại gần một bức tranh vẽ Ánh đang đứng dưới tán cây đầy nắng, kiễng chân lên, đưa ngón tay nhỏ xíu chạm vào những vệt sáng được tô bằng bút chì, dịu dàng như sợ làm nắng tan đi. "Bác giỏi ghê, bác vẽ được cả nắng nữa. Bác vẽ nắng cho cháu với nhé?"

Bác Ba nhìn ngón tay nhỏ của con bé chạm vào thứ ánh sáng mà ông đã vẽ ra từ ký ức, thứ ánh sáng duy nhất còn sót lại trong căn phòng này, và ông cảm thấy có cái gì đó nứt ra trong lồng ngực, khẽ khàng như một lớp băng mỏng rạn dưới chân. Không đau. Hoặc đau theo một cách mà từ lâu ông đã quên mất rằng mình vẫn còn có thể đau, một cái đau gần như ngọt ngào. Suốt hai mươi năm, ông đã giữ Ánh trong bóng tối, một mình, như giữ một bí mật mà thế giới ngoài kia không xứng đáng được biết, không xứng đáng được chạm vào. Vậy mà giờ đây, một đứa trẻ lạ vừa bước vào và gọi tên con bé một cách tự nhiên đến thế, như thể Ánh chưa từng đi đâu cả, như thể con bé vẫn còn đây, chỉ là đang trốn sau một bức tranh nào đó, nín thở chờ được gọi ra chơi.

Su chơi trong căn phòng tối ấy một lúc lâu, hết ngắm tranh lại quay sang ngọn đèn dầu, đôi mắt long lanh ánh lửa. Con bé nói chuyện luôn miệng, hỏi hết câu này đến câu khác, và Bác Ba, kẻ đã quên cách trò chuyện suốt hai mươi năm, thấy mình đang lắp bắp trả lời, vụng về như một người tập nói lại từ đầu. Có một khoảnh khắc, con bé chợt im bặt, nghiêng đầu nhìn về phía góc phòng tối nhất, nơi ánh đèn dầu không với tới, rồi mỉm cười và khẽ vẫy tay, như chào một ai đó. "Bác ơi, ở góc kia có chị nào ngồi đấy." Su nói, hồn nhiên như nói về một con mèo. Bác Ba sững người, cả sống lưng lạnh toát. Ông quay nhìn về phía góc phòng, nơi chỉ có bóng tối đặc quánh, và ông không thấy gì cả. Nhưng ông biết. Suốt hai mươi năm, ông vẫn luôn biết, dù chưa một lần dám thừa nhận, rằng cái khoảng trống bên cạnh ghế mình không hề trống rỗng.

Hết Chương 78

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 79
← TrướcTiếp →