Hằng quyết định sang thăm Bác Ba vào buổi chiều thứ ba, mang theo một đĩa bánh trôi cô vừa nấu, thứ bánh trắng nõn nổi lềnh bềnh trong làn nước gừng còn ấm. Cô nghĩ đó là cách hợp lẽ của một người hàng xóm mới: xoa dịu, làm quen, biến một người lạ khó chịu thành một người quen có thể chào hỏi mỗi khi ra vào. Cô gõ cửa. Lần này chính cô là người gõ ba tiếng chậm rãi, đều đặn, và cô nhận ra mình đang vô thức bắt chước cái nhịp gõ của ông, như thể đó là mật khẩu duy nhất căn phòng kia chịu mở ra. Một quãng lặng dài, dài đến mức cô đã định quay về. Rồi cánh cửa hé ra một khe hẹp, và mùi từ bên trong ùa ra trước cả khi cô kịp nhìn thấy gì. Mùi của giấy cũ, của gỗ mục, của thời gian đứng yên không nhúc nhích. Và phảng phất, rất nhẹ, một mùi hương ngọt ngào lạ lùng cô không gọi được tên, thứ mùi không thuộc về một căn phòng tăm tối, một mùi như của nắng phơi trên áo trẻ con, đã từ rất lâu.
"Cháu mang cho bác ít bánh." Hằng giơ chiếc đĩa lên, cố mỉm cười trong cái tranh tối tranh sáng. Bác Ba nhìn cô, rồi nhìn chiếc đĩa, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng, như thể đã quá lâu rồi không ai mang cho ông thứ gì, không ai đứng trước cửa ông mà chìa tay ra. Cuối cùng, ông lùi lại, mở rộng cánh cửa thêm chút nữa, một cử chỉ mời vào mà ông dường như đã quên cách thực hiện, vụng về như một cánh cửa lâu năm rỉ sét. Hằng bước vào, và lập tức cảm thấy mình đang lặn xuống đáy một cái hồ, nơi áp suất của bóng tối đè lên hai vai. Căn phòng tối đến mức phải mất một lúc lâu mắt cô mới quen. Mọi cửa sổ đều bịt kín bằng những lớp rèm dày, vải nhung sậm màu đã sờn mép, không chừa một khe hở nào cho ánh sáng len qua. Nguồn sáng duy nhất là một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ giữa phòng, ngọn lửa lay lắt hắt lên tường những bóng hình run rẩy, co rúm rồi lại duỗi ra theo từng hơi thở của không khí.
Và rồi cô nhìn thấy chúng. Khắp các bức tường, treo dày đặc đến không còn một khoảng trống, là tranh. Hàng chục bức tranh bút chì, cũ kỹ, ố vàng theo năm tháng, vẽ cùng một người: một cô bé chừng tám tuổi, tóc tết hai bím, miệng cười để lộ một chiếc răng sún. Cô bé ấy trong các bức tranh đang chơi nhảy dây, đang ăn kem, đang đứng dưới một tán cây hắt nắng, đang chạy trên một con phố tràn ngập thứ ánh sáng mà Khu F chưa bao giờ có. Nét vẽ vụng về, có bức của một người lớn cố vẽ lại từ trí nhớ, có bức rõ ràng do chính một đứa trẻ vẽ, nguệch ngoạc mà hồn nhiên. Tất cả đều toát lên một nỗi buồn dịu dàng đến nghẹt thở, như một ngôi đền nhỏ dựng lên trong bóng tối để thờ phụng một thứ ánh sáng đã mất, một thứ nắng mà người ta vừa nhớ vừa không dám nhìn thẳng.
"Cháu bé này..." Hằng buột miệng, rồi ngừng lại, sợ chạm vào điều không nên chạm, sợ làm vỡ cái im lặng mong manh của căn phòng. Bác Ba đặt chiếc đĩa bánh xuống bàn, bên cạnh ngọn đèn dầu, cử chỉ chậm rãi và nâng niu. Bàn tay ông run run, những ngón tay gầy guộc đầy vết chai. "Ánh." Ông nói, khẽ đến mức Hằng tưởng mình nghe nhầm, tưởng đó chỉ là tiếng gió lọt qua khe rèm. "Tên con bé là Ánh." Ông đưa mắt nhìn lên những bức tranh, ánh nhìn của một người đứng trước biển cả mênh mông, biết rằng có một thứ gì đó của mình đang nằm dưới đáy sâu kia mà không bao giờ với tới được, chỉ có thể đứng trên bờ mà nhìn. "Nó thích nắng lắm. Lúc nào cũng chạy theo nắng. Tôi vẽ lại nắng cho nó, vì ở cái khu này..." Ông không nói hết câu. Ông không cần nói hết. Cả Khu F này, cả hai mươi năm bóng tối của ông, đã là phần còn lại của câu nói đó, lặng lẽ và đầy đủ.
Hằng ngồi xuống chiếc ghế mây cọt kẹt, và lắng nghe. Cô không hỏi gì thêm, chỉ ngồi đó, để người đàn ông già nói hoặc lặng im tùy ông, để cái im lặng giữa hai người có chỗ thở. Bên ngoài kia, đâu đó vọng lại tiếng cười khúc khích của bé Su đang chơi với cha, trong vắt và vô tư, len qua khe cửa vào tận đáy bóng tối. Hằng thấy Bác Ba khẽ giật mình khi nghe tiếng cười ấy, cả thân hình ông cứng lại, như thể nó là một lưỡi dao mỏng lách qua khe cửa, cứa vào một chỗ nào đó trong ông đã chai cứng từ lâu nhưng chưa bao giờ thực sự lành. Và cô hiểu, dù chưa biết cụ thể điều gì đã xảy ra, rằng tiếng cười trẻ thơ của con gái cô, vốn vô tư đến thế, đang vô tình lay động một thứ mà người đàn ông này đã dành cả nửa đời để chôn vùi trong bóng tối, một thứ tưởng đã yên mà thật ra chưa bao giờ ngủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 77 →