Phải mất gần một tuần Khánh mới sửa xong cái bóng đèn ngoài hành lang, cái bóng đèn ngay trước cửa nhà họ đã chết từ đời nào, chỉ còn trơ cái đui sứ ố vàng bám đầy bụi. Anh làm việc đó như một lẽ tự nhiên, một người đàn ông mới chuyển đến muốn chỗ ở của mình tươm tất, muốn vợ con đi về có chút ánh sáng dẫn lối. Khi ngọn đèn bừng sáng, hắt một vầng vàng ấm xuống khúc hành lang vốn tăm tối, Hằng đứng bên cạnh đã reo lên khe khẽ, một niềm vui nhỏ nhoi mà đã lâu cô không có trong khu phố này. Lần đầu tiên kể từ khi đến đây, cái hành lang trông giống một nơi có người ở, chứ không phải một đường hầm dẫn xuống lòng đất. Su nhảy chân sáo dưới vầng sáng, thích thú đuổi theo cái bóng của chính mình in dài trên nền gạch, cái bóng mà ở Khu F này con bé hiếm khi được thấy, reo lên mỗi lần nó dài ra rồi ngắn lại.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài. Tối hôm đó, khi cả nhà đang quây quần ăn cơm, có tiếng gõ cửa. Không gấp gáp, không dồn dập. Chỉ ba tiếng gõ chậm rãi, đều đặn, mỗi tiếng cách nhau một quãng lặng dài đến mức người ta tưởng đã không còn tiếng nào nữa, rồi tiếng thứ ba lại vang lên, lạnh lùng và nhẫn nại. Khánh ra mở, đũa còn cầm trên tay. Đứng ngoài hành lang, đúng ở cái ranh giới nơi vầng sáng đèn vừa lắp chưa với tới, là một người đàn ông già. Ông cao và gầy, lưng hơi còng, mặc một bộ đồ màu xám đã bạc thếch như đã mặc suốt mấy chục năm không thay. Khuôn mặt ông chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là bắt được chút ánh đèn, lấp lánh một thứ ánh sáng ẩm ướt và mệt mỏi. Đây là lần đầu tiên cả nhà trông thấy Bác Ba.
"Cái đèn." Ông nói. Giọng ông khàn đặc, rè rè như một cái đài cũ lâu ngày không dùng, như thể mỗi từ phải lôi từ rất sâu trong cổ họng ra, lâu lắm rồi mới có dịp thốt thành lời. "Nhờ cậu tắt giúp. Hoặc tháo nó đi." Khánh ngớ ra. Anh định giải thích rằng cái đèn ấy là đèn chung của hành lang, rằng nó tối tăm nguy hiểm cho lũ trẻ, cho người già đi lại, rằng anh chỉ muốn tốt. Nhưng nhìn vào đôi mắt người đàn ông kia, anh chợt khựng lại, lời nói nghẹn nơi cổ. Trong đôi mắt ấy không có sự cáu kỉnh của một ông già khó tính. Chỉ có một nỗi đau đớn lặng lẽ, gần như van nài. Như thể vầng sáng kia không chỉ làm phiền giấc ngủ của ông, mà đang chạm vào một vết thương nào đó rất cũ, rất sâu, mà ánh sáng có sức xé toạc ra mỗi lần nó rọi tới.
"Cháu... cháu xin lỗi." Hằng từ trong bước ra, đỡ lời chồng, giọng dịu xuống. "Để hôm nào cháu sang chơi, mình nói chuyện. Bác cứ yên tâm." Bác Ba không đáp. Ông chỉ nhìn cô một thoáng, đôi mắt ẩm ướt ấy lướt qua gương mặt cô, rồi nhìn xuống bé Su đang nép sau chân mẹ, tò mò ngước lên ông không chút sợ hãi. Trong khoảnh khắc ấy, có cái gì đó thoáng qua gương mặt nhăn nheo của ông, một cơn co giật rất nhẹ ở khóe miệng, như một người vừa chạm phải một ký ức đau đớn đến mức không kịp đề phòng, không kịp dựng lên bức tường che chắn quen thuộc. Rồi ông quay lưng, lặng lẽ rút vào bóng tối cuối hành lang, mỗi bước chân không phát ra một tiếng động nào, như thể chính ông cũng đã là một phần của bóng tối ấy, đang tan trở lại vào nơi mình thuộc về.
Đêm đó, Khánh không tháo bóng đèn. Anh bướng bỉnh theo cách của một người đàn ông tin vào lẽ phải đơn giản: ánh sáng là tốt, bóng tối là xấu, và một ông già lập dị không thể bắt cả tầng phải sống trong mù mịt vì cái nỗi sợ vô lý của riêng mình. Nhưng Hằng thì trằn trọc, mãi không sao chợp mắt. Cô cứ nghĩ mãi về đôi mắt ấy, về cách Bác Ba nhìn con gái cô, cái nhìn vừa đau vừa thèm khát một thứ gì đã mất. Và về một điều cô không dám nói với chồng, một điều cô cố thuyết phục mình là do thiếu sáng, do hoa mắt: lúc Bác Ba đứng ở ranh giới của vùng sáng, cô đã nhìn xuống chân ông, theo thói quen, để tìm cái bóng. Nhưng dưới chân Bác Ba, ngay cả khi đứng sát vầng đèn vàng rực, không hề có một cái bóng nào đổ xuống. Như thể ánh sáng chiếu qua ông mà không hề chạm vào, đi xuyên qua ông như xuyên qua một làn khói mỏng. Như thể, trong cái khu phố không có sáng này, đã từ lâu lắm rồi, ông không còn là một người để mà đổ bóng nữa.
Cô nằm im trong bóng tối, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần, cố nhớ lại cho thật rõ. Có thật là không có bóng không, hay chỉ là cô đứng sai góc, hay vầng sáng quá dịu sau tấm chụp giấy nên cái bóng nhạt đi đến không thấy? Cô lật đi lật lại cái khoảnh khắc ấy trong đầu, mài mòn nó như mài một viên sỏi, và càng nghĩ càng thấy lạnh. Bên cạnh, Khánh trở mình, lẩm bẩm điều gì đó trong giấc ngủ rồi lại im. Hằng thèm được như anh, thèm cái khả năng nhắm mắt lại và tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng cô không tài nào nhắm mắt được. Ở đâu đó cuối hành lang, sau cánh cửa đen kịt không một khe sáng, cô biết có một người đang thức cùng cô trong đêm, một người không đổ bóng, một người sợ chính cái thứ mà cô vừa thắp lên để xua bóng tối đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 76 →