🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiếc xe tải nhỏ chở đồ đạc của gia đình Khánh rẽ vào Khu F lúc gần năm giờ chiều, và đó là khoảnh khắc đầu tiên Hằng nhận ra có gì đó không ổn. Mặt trời lúc nãy còn treo lưng chừng phía sau lưng họ, đổ thứ nắng cuối ngày vàng sậm xuống những con phố đông đúc, rọi lên kính chiếu hậu những vệt sáng ấm áp khiến người ta thấy yên lòng. Nhưng vừa qua khỏi cái cổng vòm bê tông xám xịt đề mấy chữ đã mờ đến không còn đọc nổi, cả thế giới bỗng tối sầm đi một bậc, như ai đó vừa lặng lẽ hạ ngọn đèn trong phòng xuống mức thấp nhất mà chưa tắt hẳn. Không phải bóng tối của đêm. Là một thứ chạng vạng lì lợm, đặc quánh, treo lơ lửng giữa ngày và đêm mà không chịu nghiêng về phía nào, như một hơi thở bị nén lại quá lâu.

"Sao trong này tối thế nhỉ?" Hằng nói khẽ, gần như với chính mình. Cô ngước nhìn qua kính chắn gió, và một cái lạnh mơ hồ chạy dọc gáy. Hai bên đường, những khối nhà cao tầng cũ kỹ mọc san sát, nghiêng vào nhau ở phía trên như đang chụm đầu thì thầm về những người vừa mới tới. Chúng cao đến mức nuốt trọn cả dải trời, chỉ chừa lại một khe hẹp xám xịt chạy ngoằn ngoèo tít trên đầu, giống một dòng sông chì đã đông cứng. Ánh sáng từ cái khe ấy rớt xuống yếu ớt, tản mác, đến được mặt đất thì đã chẳng còn là ánh sáng nữa, chỉ là một thứ sắc xám đều đặn phủ lên mọi vật, lên mặt người, lên cả gương mặt cô gái đang ngồi cạnh chồng. Không khí mang một mùi lạ, mùi ẩm của tường vôi lâu năm không khô, mùi của một nơi mặt trời đã quên ghé qua.

Khánh cho xe chạy chậm lại, mắt nheo nheo dò tìm số nhà. "Người ta bảo khu này rẻ là có lý do." Anh cố pha trò, nhưng giọng anh chùng xuống, mất đi cái hào hứng của cả tuần qua. "Nhà đông dân quá, xây chen chúc, che hết nắng. Ở vài hôm là quen thôi." Anh nói vậy, song chính anh cũng thấy lòng mình gợn lên một điều khó gọi tên, một sự bất an không có hình thù. Suốt hai cây số họ vừa đi qua, anh không thấy lấy một cái bóng đổ. Không cây cối nào hắt bóng xuống vỉa hè, không người đi đường nào kéo theo cái bóng của mình lê trên mặt đất. Ở một nơi không có nguồn sáng rõ ràng, mọi thứ đều thôi đổ bóng, và cái sự thiếu vắng ấy khiến cảnh vật phẳng lì, dẹt như một bức tranh ai đó vẽ vội rồi bỏ dở.

Ở băng ghế sau, bé Su bốn tuổi áp mặt vào cửa kính, hơi thở làm mờ một quầng nhỏ trên mặt kính lạnh. Con bé không sợ. Trẻ con bốn tuổi hiếm khi sợ những thứ người lớn sợ. Nó chỉ thấy lạ, thấy thích thú với cái khu phố như trong truyện cổ tích này, nơi những ô cửa sổ sáng đèn vàng lốm đốm trên các tòa nhà cao tựa như mắt của một con thú khổng lồ đang ngái ngủ, lim dim nhìn xuống. "Mẹ ơi, sao ở đây người ta bật đèn ban ngày?" con bé hỏi. Hằng quay lại, định trả lời, nhưng cổ họng cô bỗng khô khốc. Phải, đèn. Gần như nhà nào cũng đã lên đèn, dù theo đồng hồ thì mới chỉ năm giờ chiều. Như thể cả khu phố này từ lâu đã thôi tin vào ban ngày, đã thôi chờ đợi một bình minh mà họ biết sẽ chẳng bao giờ thật sự tới.

Họ tìm thấy tòa nhà của mình ở cuối một con hẻm cụt. Đó là một chung cư cũ năm tầng, vữa tường tróc lở thành từng mảng loang lổ, để lộ lớp gạch đỏ sậm bên dưới như những vết bầm chưa kịp lành. Hành lang chung hun hút, một dãy bóng đèn huỳnh quang chạy dọc trần, cái sáng cái chập chờn, cái đã chết hẳn từ đời nào, để lại những quãng tối câm lặng nối nhau. Mùi ẩm mốc của vôi vữa, của quần áo lâu năm không khô hẳn, của thời gian đọng lại không lối thoát, ùa ra đón họ ngay khi cánh cửa thang máy rệu rã mở ra ở tầng ba với một tiếng kẽo kẹt kéo dài. Khánh xốc lại túi đồ trên vai, cố mỉm cười với vợ con, cố thắp lên chút ấm áp trong cái lạnh lẽo bao quanh. "Đến nhà rồi. Nhà mình đây."

Trong lúc Khánh và Hằng khuân từng thùng đồ vào căn hộ trống, bé Su lẻn ra hành lang chơi. Con bé thích cái hành lang dài tăm tối này, thích cái cách tiếng chân mình vang vọng dội lại từ những bức tường ẩm, như có thêm một đôi chân nhỏ nào nữa đang bước theo. Đi đến cuối hành lang, nơi ánh đèn không còn với tới, nó dừng lại trước một cánh cửa đóng kín. Cánh cửa duy nhất trên cả tầng không có lấy một khe sáng nào lọt ra từ bên dưới. Đen kịt, lặng phắc, lạnh hơn cả khoảng hành lang xung quanh, như thể bên trong không phải một căn phòng mà là một cái giếng sâu không đáy đang lặng lẽ thở. Su nghiêng đầu nhìn, đôi mắt trẻ con tò mò áp sát khe cửa tối. Và trong cái khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, con bé nghe thấy, từ phía sau cánh cửa, rất khẽ, một tiếng thở dài. Dài, mệt mỏi, như của một người đã thở dài như thế suốt nhiều năm trời, và sẽ còn thở dài như thế cho đến tận cùng.

Hết Chương 73

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 74
← TrướcTiếp →