🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khu F. Hai chữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu ông Năm suốt cả buổi sáng, như một giai điệu lạ lọt vào tai mà không sao gỡ ra được. Ông không biết Khu F ở đâu. Ông chưa từng nghe ai nhắc tới nó. Vậy mà nó vang lên trong ông rõ ràng đến mức ông gần như nghe được cả cái sắc lạnh trong âm thanh ấy, như tiếng một cánh cửa sắt rỉ sét khẽ rung trong gió.

Ông mở tiệm như mọi sáng. Khách của ban ngày lần lượt đến — một bác xe ôm đầu hẻm, một cậu học sinh để mẹ dắt tới, một ông cụ hàng xóm tới hớt tóc cho gọn. Ông cắt cho từng người, đôi tay vẫn thoăn thoắt và chính xác như bốn mươi năm qua, miệng vẫn đáp lại dăm câu chuyện phiếm. Nhưng trong gương, mỗi khi ông ngước lên nhìn đỉnh đầu một vị khách, con số quen thuộc lại hiện ra — và lần này, ông để ý thấy một điều mới. Bên cạnh những con số ấy, mờ nhạt như sương, thỉnh thoảng ông thoáng thấy ba chữ cái cùng một con số khác: một cái mã, một địa chỉ. Khu F. Như thể từ đêm qua, một lớp thực tại mới vừa hé ra trước mắt ông, và nó đang cố chỉ cho ông một con đường.

Đến chiều, khi vị khách cuối cùng đã đi và con hẻm bắt đầu nhuốm màu vàng cam của hoàng hôn, ông Năm ngồi xuống bên cửa tiệm, châm một điếu thuốc, và để mình suy nghĩ thật kỹ. Bốn mươi năm, ông chưa bao giờ rời con hẻm này quá xa. Ông sợ. Ông sợ rằng nếu ông bước ra khỏi căn tiệm — cái nơi mà lời nguyền đã neo ông vào — ông sẽ phải đối diện với điều gì đó còn lớn hơn cả những con số trên đỉnh đầu người ta. Nhưng đêm qua đã đổi khác một điều trong ông. Đêm qua, ông đã thấy một cánh cửa mở ra cho hai người trẻ về nhà. Và ông chợt hiểu rằng có lẽ những cánh cửa ấy không chỉ mở ở căn tiệm này. Chúng mở ở khắp nơi trong thành phố, ở những góc khuất mà người ta đi ngang qua mỗi ngày mà không hề hay biết. Và ở Khu F, hình như, có một cánh cửa đang kẹt. Một nơi mà người ta không về được.

Ông nhớ lại câu hỏi của cô gái. Chú ở đây một mình lâu chưa? Chú cũng cô đơn lắm, đúng không? Bốn mươi năm, ông đã trốn trong căn tiệm này, làm một người gác cổng câm lặng, tự nhủ rằng đó là tất cả những gì ông có thể làm. Nhưng có lẽ ông đã nhầm. Có lẽ cái khe hẹp giữa hai cõi mà lời nguyền đặt ông vào không phải là một nhà tù, mà là một con đường — một con đường dẫn ông tới những nơi cần ông, những nơi có người đang lạc lối như chàng trai đêm qua, đang đợi một ai đó nhìn thấy họ.

Ông Năm đứng dậy, dụi điếu thuốc. Ông bước vào trong, cầm cây kéo lên — cây kéo bốn mươi năm, vừa là gông cùm vừa là chìa khóa — và bọc nó cẩn thận trong một mảnh vải mềm, đút vào túi áo. Ông không biết ở Khu F có cần cây kéo này không. Nhưng ông không thể đi đâu mà thiếu nó. Nó đã là một phần của ông, như bàn tay, như hơi thở, như cái nhìn nguyền rủa của ông. Ông tắt đèn, kéo cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt, và lần đầu tiên sau rất lâu, ông treo lên đó tấm biển nhỏ: Tạm nghỉ.

Ông đứng trước cửa tiệm một lúc, nhìn lại căn phòng đã giam giữ và cũng đã cưu mang mình suốt bốn mươi năm. Tấm gương loang lổ phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ ối. Chiếc ghế da sờn nằm im lìm. Cái góc tối nơi người đàn ông câm lặng đã ngồi giờ trống không, nhưng ông Năm có cảm giác, ở đâu đó, ông ta vẫn đang dõi theo. Và lạ thay, cái cảm giác ấy không còn làm ông sợ nữa. Như thể ông biết rằng dù mình đi đâu, vẫn sẽ có một kẻ lặng lẽ ghi lại, một kẻ đứng ngoài mọi thứ mà chứng kiến tất cả, nối những câu chuyện rời rạc của thành phố này lại với nhau bằng một sợi chỉ mà chính ông Năm cũng chưa nhìn ra.

"Tôi đi đây." Ông nói khẽ, không rõ với ai. Với căn tiệm. Với tấm gương. Với những vị khách của đêm đã từng ngồi xuống chiếc ghế ấy. Với cả người đàn ông trong góc, nếu ông ta còn ở đó. "Có chỗ nào đó người ta đang đợi. Tôi không nỡ để họ đợi mãi."

Rồi ông quay lưng, bước ra con hẻm. Hoàng hôn Sài Gòn nhuộm vàng những mái nhà cũ, và mùi mưa của đêm qua vẫn còn vương trên mặt đường. Ông Năm đi chậm rãi, dáng người gầy guộc in lên nền trời chiều, cây kéo bốn mươi năm nằm yên trong túi áo. Ông không biết Khu F sẽ đón ông bằng điều gì. Ông chỉ biết rằng, sau bốn mươi năm đứng yên một chỗ, cuối cùng ông đã chịu bước đi — không phải để chạy trốn cái gông trên vai mình, mà để mang nó tới nơi nó có thể trở thành một thứ hữu ích.

Và phía sau lưng ông, trên cánh cửa căn tiệm đóng kín, tấm biển nhỏ khẽ đung đưa trong gió chiều, như một lời chào, hay một lời hẹn rằng một ngày nào đó, người thợ cắt tóc già sẽ trở về.

Hết Chương 72

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 73
← TrướcTiếp →