🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trời đã gần sáng. Ông Năm vẫn ngồi trên chiếc ghế của khách, đối diện tấm gương, và ông để cho cả một đời mình trôi qua trong đầu như những lọn tóc rơi xuống sàn. Bốn mươi năm là một quãng dài. Đủ dài để một thanh niên hai mươi ba tuổi trở thành một ông lão. Đủ dài để một con hẻm thay đổi mấy lần, những hàng quán cũ đóng cửa, những hàng quán mới mọc lên, những gương mặt quen lần lượt biến mất khỏi khu phố. Chỉ có căn tiệm của ông là vẫn vậy, vẫn cái biển hiệu bạc màu, vẫn tấm gương loang lổ, vẫn cây kéo nằm trên bàn gỗ.

Ông cầm cây kéo lên, lần này không phải để cắt tóc cho ai, mà để nhìn nó cho thật kỹ, như nhìn mặt một người bạn cũ đã sống cùng mình quá nửa đời người. Lưỡi kéo đã mòn đi sau bốn mươi năm mài giũa, nhưng vẫn sắc, vẫn sáng dưới ánh đèn vàng. Bao nhiêu mái tóc đã rơi dưới lưỡi kéo này. Bao nhiêu câu chuyện đã được kể trong lúc nó khua lách cách. Bao nhiêu con số ông đã đọc được, bao nhiêu lời tiễn biệt ông đã nuốt vào trong. Cây kéo này đã là gông cùm của ông, là xiềng xích của ông, là cái vật chứng câm lặng cho tất cả những gì ông đã thấy mà không được nói.

Nhưng đêm nay, lần đầu tiên, ông nhìn nó bằng một ánh mắt khác. Cây kéo không chỉ là gông cùm. Nó cũng là cái cầu nối. Chính nhờ cắt tóc cho chàng trai, ông mới gợi được chuyện; chính nhờ tấm gương đối diện, ông mới giúp anh nhìn thấy sự thật; chính nhờ cái khe hẹp mà lời nguyền đặt ông vào, ông mới có thể đứng giữa hai cõi mà làm người dẫn đường. Cùng một thứ, vừa là xiềng xích, vừa là chìa khóa. Có lẽ mọi gánh nặng trong đời đều như thế — tùy cách ta cầm nó mà nó nặng hay nhẹ.

Ông Năm đặt cây kéo xuống bàn, nhẹ nhàng, không còn cái tiếng khô khốc như mọi lần. Lần này nó chạm gỗ êm ru, như một dấu chấm hết hiền lành cho một câu chuyện dài. Rồi ông đứng dậy, đi quanh tiệm, chạm tay lên từng vật quen thuộc. Tấm gương lạnh dưới lòng bàn tay. Lưng ghế da sờn ấm hơi người vừa ngồi. Cái kệ gỗ nơi bóng cô gái từng quỳ. Và ông dừng lại thật lâu ở góc xa nhất — cái góc tối nơi người đàn ông lặng lẽ đã ngồi suốt đêm.

Góc ấy giờ trống không. Người đàn ông đã đi từ lúc nào ông không hay. Chỉ còn lại chén trà trên mặt tủ kính, và lạ thay, chén trà ấy giờ đã cạn. Ông Năm nhìn cái chén cạn hồi lâu. Ông không rõ điều đó có nghĩa là gì. Chỉ biết rằng vị khách câm lặng kia đã chứng kiến đủ những gì ông ta cần chứng kiến, và đã lặng lẽ rời đi, mang theo đêm nay vào một cuốn sổ vô hình nào đó, như cách ông ta vẫn làm ở rìa biết bao câu chuyện khác mà ông Năm không hề hay biết.

Ông Năm rót chỗ nước còn lại trong ấm ra một chén, ngồi xuống chiếc đẩu của mình, và uống một mình trong căn tiệm sắp sáng. Trà đã nguội, nhưng ông không hâm lại. Ông cứ uống chầm chậm, để cái vị chát hơi đắng ấy lan trên đầu lưỡi, và lần đầu tiên sau bốn mươi năm, ông cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. Không phải vui. Vui thì ông không dám nhận. Chỉ là một sự bình yên rất khẽ, như mặt hồ sau khi cơn mưa đã tạnh và những gợn sóng cuối cùng đã lặng.

Ngoài kia, thành phố bắt đầu cựa mình. Tiếng chổi tre quét đường lạch xạch ở đầu hẻm. Tiếng một chiếc xe máy nổ giòn rồi xa dần. Mùi cà phê từ một quán nhỏ đâu đó thoảng vào, trộn với mùi đất ẩm sau mưa. Một ngày mới của người sống đang đến, ồn ào và bình thường, không hề hay biết về những gì đã diễn ra trong căn tiệm cắt tóc nhỏ suốt đêm qua. Và có lẽ đó là điều đẹp nhất — rằng giữa thành phố hối hả này, ở những góc khuất mà chẳng ai để ý, vẫn có những cánh cửa lặng lẽ mở ra cho người ta về nhà.

Ông Năm uống cạn chén trà, đặt chén xuống, và nhìn ra ánh sáng đang lên ngoài khung cửa. Ông biết mình vẫn sẽ mở tiệm sáng nay, vẫn sẽ cắt tóc cho những người khách bình thường của ban ngày, vẫn sẽ nhìn thấy những con số mà không được nói. Nhưng có một điều đã đổi khác. Ông không còn xem cái gông trên vai mình hoàn toàn là một bản án nữa. Đôi khi, người ta được đặt vào một chỗ khó khăn không phải để chịu đựng, mà để làm một việc mà chẳng ai khác làm được.

Ông toan đứng dậy mở cửa tiệm, thì một cái tên bỗng vang lên trong đầu ông, rõ ràng và lạnh lẽo, không biết từ đâu tới — một cái tên ông chưa từng nghe, chưa từng đến, mà giờ đây cứ thôi thúc ông, như thể ở nơi ấy có một thứ gì đó đang đợi ông tới. Khu F.

Hết Chương 71

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 72
← TrướcTiếp →