Quầng sáng nơi cuối hẻm không chói gắt. Nó giống thứ ánh sáng của một buổi sớm tinh mơ khi sương chưa tan, mềm và vàng, lan tỏa chứ không rọi thẳng. Ông Năm đã thấy nó vài lần trong đời, mỗi lần một khác, nhưng luôn vào những đêm như đêm nay — những đêm một linh hồn lạc lối cuối cùng cũng hiểu ra mình là ai và đến từ đâu. Ông không biết quầng sáng ấy dẫn về đâu. Ông chưa từng bước qua nó, và lời nguyền cũng không cho phép ông hỏi. Ông chỉ biết rằng khi nó xuất hiện, ấy là lúc một ai đó được phép về nhà.
"Hai cháu thấy nó không?" Ông Năm hỏi.
Người con trai và cô gái cùng nhìn ra cửa. Lần này, họ thấy. Ông biết họ thấy, bởi gương mặt cả hai cùng giãn ra, cùng sáng lên một thứ ánh sáng phản chiếu từ quầng sáng ngoài kia. Họ đã sang đến cái phía mà từ đó, con đường về trở nên nhìn thấy được. Cô gái đứng dậy trước, đưa tay kéo người con trai cùng đứng lên. Hai dáng người trong suốt nắm tay nhau, quay về phía ông Năm.
"Chú ơi." Cô gái nói. "Tụi cháu phải đi rồi, đúng không?"
Ông Năm gật đầu. Một nỗi quyến luyến dâng lên trong lòng ông, thứ tình cảm vô lý mà ông luôn dành cho những vị khách của đêm — những người ông chỉ gặp một lần, trong vài giờ, mà lại để lại trong ông một dấu vết sâu hơn cả những người ông gặp mỗi ngày. "Phải." Ông nói. "Cái cửa kia không mở mãi đâu. Hai cháu đi đi, kẻo nó khép lại. Đừng để lỡ."
Người con trai bước tới, định cúi đầu cảm ơn, nhưng ông Năm khoát tay ngăn lại. "Đừng cảm ơn chú." Ông nói. "Chú có làm gì đâu. Chú chỉ cho hai cháu mượn cái gương với mấy chén trà thôi. Còn lại là hai cháu tự tìm thấy nhau cả."
"Không phải đâu chú." Người con trai nói. "Nếu không có chú, cháu vẫn còn đi loanh quanh ngoài kia, vẫn còn tưởng cô ấy giận cháu, vẫn còn đứng trong căn phòng cũ mà chẳng hiểu vì sao mọi thứ đổi thay. Chú đã cho cháu nhìn thấy sự thật. Và chú cho tụi cháu gặp lại nhau. Với cháu, với cô ấy, như vậy là cả một cuộc đời rồi chú ạ."
Ông Năm im lặng. Lời nguyền cấm ông nói ra sự thật, cấm ông can thiệp, nhưng tối nay, không hiểu sao, ông cảm thấy mình đã lách qua được cái khe hẹp giữa hai điều cấm ấy — ông không nói sự thật, ông chỉ giúp người ta tự nhìn thấy nó; ông không can thiệp vào số phận, ông chỉ mở giùm một cánh cửa vốn dĩ đã chờ sẵn ở đó. Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, ông cảm thấy cái gông cùm trên vai mình nhẹ đi một chút, dù chỉ một chút.
Cô gái đến gần ông, và dù là một linh hồn, cô khẽ đặt bàn tay trong suốt của mình lên bàn tay già nua đầy vết chai của ông. Ông không cảm thấy hơi ấm, chỉ một làn mát rất nhẹ, như một hơi gió thoảng qua. "Chú ở đây một mình lâu chưa?" Cô hỏi, đôi mắt đầy một sự thấu hiểu mà chỉ người đã đi qua cái chết mới có. "Chú cũng cô đơn lắm, đúng không?"
Câu hỏi ấy chạm vào một chỗ nào đó rất sâu trong ông Năm, một chỗ ông đã đóng kín suốt bốn mươi năm. Ông không trả lời được. Lời nghẹn lại nơi cổ, lần này không phải vì lời nguyền, mà vì một thứ cảm xúc ông đã quên mất tên gọi. Ông chỉ khẽ gật đầu, một cái gật rất nhỏ.
"Rồi chú cũng sẽ được về nhà thôi." Cô gái nói, giọng dịu dàng như một lời hứa. "Ai rồi cũng được về. Kể cả những người gác cửa cho người khác. Chú đợi nhé."
Ông Năm cảm thấy mắt mình cay xè. Ông quay đi, vờ chỉnh lại cây kéo trên bàn, để không ai thấy ông đang xúc động. Khi ông quay lại, hai người trẻ đã bước ra tới ngưỡng cửa tiệm. Quầng sáng ngoài hẻm giờ đã gần hơn, ấm hơn, ôm lấy hai dáng người trong suốt cho đến khi đường viền của họ tan dần vào trong ánh vàng dịu ấy.
"Đi đi." Ông Năm nói khẽ, giọng vỡ. "Đi cho kịp ăn tô canh chua nóng. Lần này đừng để nguội."
Người con trai ngoái lại lần cuối, mỉm cười — một nụ cười không còn chút mờ nhạt nào, đầy đặn và sống động như nụ cười của một người vừa được trả lại trọn vẹn chính mình. Rồi anh nắm chặt tay cô gái, và cả hai bước vào quầng sáng. Trong khoảnh khắc họ tan biến, ông Năm tưởng như nghe thấy, rất xa, rất khẽ, tiếng một đứa trẻ cười.
Và rồi căn tiệm trống không, chỉ còn ông, hai chén trà nguội, và cái góc tối ở phía xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 70 →