🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khi ông Năm trở ra với ấm nước nóng trên tay, ông thấy hai người trẻ đã ngồi xuống — không phải trên chiếc ghế cắt tóc, mà ngay trên nền gạch cũ, cạnh nhau, lưng tựa vào bức tường loang lổ, như hai đứa trẻ trốn mưa dưới một hiên nhà. Họ nói chuyện rất khẽ. Ông không nghe rõ, mà cũng không cố nghe. Ông chỉ đặt ấm nước xuống bàn, ngồi trở lại chiếc đẩu của mình, và lặng lẽ canh giữ căn tiệm như canh giữ một thứ gì đó mong manh sắp tan.

Đó là lúc ông để ý đến cái góc xa nhất.

Người đàn ông vẫn ngồi đó. Trên chiếc ghế đẩu thấp kê sát tường, nơi bóng tối tụ lại thành một mảng đặc giữa tủ kính cũ và bức tường, ông ta ngồi bất động như đã ngồi từ đầu đêm — lưng thẳng, hai tay đặt lên đùi, đầu hơi cúi. Chén trà ông Năm đặt lên mặt tủ kính lúc trước vẫn còn nguyên, không vơi một giọt. Ông Năm đã gần như quên mất ông ta. Nhưng giờ, trong cái khoảnh khắc lắng đọng này, ông lại cảm thấy sự hiện diện ấy rõ rệt hơn bao giờ hết — không phải bằng mắt, mà bằng một thứ cảm giác lành lạnh nơi gáy, cái cảm giác có ai đó đang lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết của đêm nay.

Ông Năm thử nhìn thẳng vào ông ta lần nữa. Và lần nữa, gương mặt người đàn ông cứ trượt khỏi ánh nhìn của ông, mờ đi ngay khi ông tưởng sắp thấy rõ, như một cái tên nằm trên đầu lưỡi mà mãi không gọi ra được. Ông chỉ chắc chắn một điều: người đàn ông ấy không buồn, không vui, không thương, không sợ. Ông ta chỉ ngồi đó, ngoài tất cả, như một người đứng bên bờ một dòng sông, nhìn nước chảy qua mà không bao giờ đặt chân xuống.

"Ông là ai?" Ông Năm hỏi rất khẽ, gần như chỉ mấp máy môi, không muốn làm phiền hai người trẻ. "Ông tới đây làm gì?"

Người đàn ông trong góc không đáp. Nhưng trong một thoáng — ngắn đến mức sau này ông Năm sẽ tự hỏi liệu mình có tưởng tượng ra không — cái đầu hơi cúi ấy khẽ nhấc lên, và ông Năm có cảm giác mình đang bị nhìn lại. Không phải một cái nhìn đe dọa. Một cái nhìn điềm tĩnh, sâu thẳm, gần như tử tế, cái nhìn của một người đã chứng kiến hàng nghìn đêm như đêm nay và sẽ còn chứng kiến hàng nghìn đêm nữa. Rồi cái đầu lại cúi xuống, và người đàn ông trở lại với sự bất động của mình, như chưa từng động đậy.

Ông Năm rùng mình, kéo áo khoác sát vào người. Ông hiểu rằng có những câu hỏi không nên hỏi, và có những vị khách không đến để được phục vụ. Người đàn ông kia không đến để cắt tóc, không đến để được tiễn về bên kia như hai người trẻ. Ông ta đến để ghi lại. Và sự có mặt của ông ta đêm nay, cùng đêm mà hai linh hồn lạc lối tìm thấy nhau, khiến ông Năm có một linh cảm mơ hồ rằng những gì xảy ra trong căn tiệm nhỏ này không hề tách biệt khỏi phần còn lại của thế gian, mà là một mắt xích trong một thứ gì đó lớn hơn rất nhiều, một thứ ông không thể đặt tên.

"Chú ơi." Tiếng người con trai cắt ngang dòng suy nghĩ của ông. "Chú nãy giờ nhìn vào góc đó. Có gì ở đó hả chú?"

Ông Năm quay lại. Anh và cô gái đều đang nhìn ông, ánh mắt trong veo của những người đã trút bỏ được gánh nặng. Ông nhìn về phía góc tối, rồi nhìn lại hai người. "Cháu không thấy ai à?" Ông hỏi.

Hai người cùng nhìn vào cái góc ấy, chăm chú, rồi cùng lắc đầu. "Trống mà chú." Cô gái nói. "Chỉ có cái tủ kính với chén trà của chú thôi."

Ông Năm khẽ gật đầu, không giải thích. Ông hiểu rồi. Người đàn ông trong góc không thuộc về bên này, cũng không thuộc về bên kia. Ngay cả những linh hồn như hai người trẻ này cũng không thấy được ông ta. Chỉ riêng ông Năm — kẻ đã bốn mươi năm đứng giữa hai cõi, kẻ mang một lời nguyền đặt mình vào đúng cái khe hẹp ở lằn ranh — mới nhìn thấy. Và có lẽ chính vì thế mà người đàn ông kia chọn đêm nay, chọn căn tiệm này, để ngồi xuống.

"Không có gì đâu cháu." Ông nói, giọng nhẹ tênh. "Chú già rồi, hay nhìn ra những thứ không có ở đó. Hai cháu cứ tiếp tục đi." Ông cầm cây kéo lên, lau nhẹ lưỡi kéo bằng một mảnh vải mềm, một động tác quen thuộc để trấn an chính mình. "Còn một việc nữa chú phải làm cho hai cháu, trước khi trời sáng."

Cô gái ngước lên. "Việc gì hả chú?"

Ông Năm nhìn ra ngoài cửa kính, nơi mưa đã ngớt, và phía cuối con hẻm, một quầng sáng mờ nhạt bắt đầu hé lên — không phải ánh đèn đường, mà một thứ ánh sáng dịu hơn, ấm hơn, như ánh bình minh của một nơi nào đó không thuộc về thành phố này. "Chú phải tiễn hai cháu." Ông nói khẽ. "Đường về của hai cháu, hình như đã mở rồi."

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →