Hai cái bóng đứng gần nhau giữa căn tiệm, trong tấm gương cũ và cả ngoài tấm gương, ở khoảng không mà chỉ riêng ông Năm nhìn thấy được. Họ không ôm nhau ngay. Có một sự ngập ngừng rất con người trong cách họ đứng đó — như hai kẻ yêu nhau gặp lại sau một cuộc chia ly quá dài, đến mức đã quên mất cách bắt đầu lại. Ông Năm lui về phía chiếc bàn gỗ, ngồi xuống chiếc đẩu thấp của mình, và châm một điếu thuốc. Ông không hút. Ông chỉ để khói thuốc bay lên, vẽ những đường xám mỏng trong ánh đèn vàng, cho đôi tay mình có việc để làm, cho mình một cái cớ để cúi đầu mà không nhìn vào điều quá riêng tư đang diễn ra.
"Em còn nhớ tô canh chua không?" Người con trai hỏi, và giọng anh đã bình tĩnh hơn, dù vẫn ướt. "Cái đêm hôm đó. Em nhắn anh về ăn kẻo nguội."
Cô gái khẽ cười qua nước mắt. "Em nấu xong rồi ngồi chờ. Em hâm đi hâm lại ba lần. Em cứ nghĩ anh kẹt mưa, anh sắp về tới. Rồi điện thoại reo." Giọng cô chùng xuống. "Em chạy vào bệnh viện. Người ta không cho em vào ngay. Em đứng ngoài hành lang, áo còn ướt mưa, tay còn mùi me với mùi cá. Em cứ nghĩ, lát nữa anh tỉnh, em sẽ kể anh nghe là canh chua hôm nay em nêm hơi mặn. Anh hay chê em nêm mặn mà."
Người con trai cúi đầu. "Anh có chê em bao giờ đâu." Anh nói. "Anh nói thế để được ăn thêm chén nữa thôi. Canh em nấu lúc nào anh cũng ăn hết."
Ông Năm rít một hơi thuốc, mắt cay. Ông đã nghe vô số câu chuyện trong tiệm này, nhưng những mẩu vụn vặt nhất bao giờ cũng là những mẩu làm ông xúc động nhất — không phải những lời thề non hẹn biển, mà là một tô canh chua nêm mặn, một thói quen chê khéo để được ăn thêm. Đó mới là thứ làm nên một đời người sống chung với nhau. Đó mới là thứ người ta tiếc nuối nhất khi không còn nữa.
"Có một chuyện em chưa bao giờ nói với anh." Cô gái nói, và đôi mắt cô nhìn xuống, ngại ngùng như một cô gái còn sống. "Hôm đó em định, khi anh về ăn cơm xong, em sẽ nói. Em chờ mãi cái lúc đó. Em đã tập nói trong đầu cả chiều."
"Nói gì hả em?" Người con trai bước lại gần hơn một chút.
Cô ngẩng lên. "Em định nói là em có em bé rồi. Của hai mình. Em mới biết được mấy hôm. Em định để anh ăn xong tô canh, vui vẻ rồi em mới nói, để anh nhớ mãi cái buổi tối đó." Giọng cô vỡ ra. "Nhưng anh không về kịp ăn tô canh. Và em cũng không kịp nói. Rồi sau đó... sau đó thì em cũng đi tìm anh."
Cả căn tiệm chìm vào một sự im lặng sâu đến mức ông Năm nghe được tiếng tàn thuốc rơi xuống từ điếu thuốc trên tay mình. Ông không dám ngẩng lên. Ông biết có những khoảnh khắc mà sự chứng kiến của một người thứ ba, dù lặng lẽ đến đâu, cũng là một sự xâm phạm. Khói thuốc cuộn lên, mờ đi trước mắt ông, và ông để nó mờ, không chùi.
Người con trai đứng lặng. Rồi anh đưa hai tay lên, run rẩy, và lần đầu tiên trong suốt hai năm, anh chạm được vào cô — không phải chạm vào hư không như mỗi lần anh với tay trong căn phòng trọ cũ, mà chạm thật, hai bàn tay trong suốt nắm lấy nhau, hai linh hồn cuối cùng cũng đứng chung một phía của lằn ranh. "Vậy là anh đã có một đứa con." Anh nói, giọng nghẹn lại giữa khóc và cười. "Mà anh chưa kịp biết. Anh chưa kịp đặt tên cho nó. Anh chưa kịp làm gì cho em và cho con cả."
"Anh có làm rồi." Cô gái nói, áp má vào vai anh. "Anh thương em. Anh về với em mỗi tối, suốt hai năm, dù anh không biết mình đang về. Em chờ anh ở phòng, anh chờ em ngoài đời, hai đứa mình lạc nhau trong cùng một thành phố. Vậy mà cuối cùng cũng tìm thấy nhau. Ở đây. Trong cái tiệm cắt tóc của ông cụ tốt bụng này."
Ông Năm dụi điếu thuốc, đứng dậy, đi ra phía sau rót thêm nước nóng vào ấm, dù chẳng ai cần trà. Ông chỉ cần một cái cớ để rời khỏi đó, để hai người trẻ được ở riêng với nhau, được nói nốt những lời mà cái đêm mưa hai năm trước đã cắt ngang. Và khi ông đứng bên bếp dầu, nhìn hơi nước bốc lên trong căn bếp nhỏ tối, ông chợt nhận ra má mình ướt. Một người đàn ông bốn mươi năm không khóc. Vậy mà đêm nay, vì hai cái bóng không phải con cháu gì của mình, ông lại để nước mắt chảy ra lúc nào không hay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 68 →