Chàng trai cúi đầu, hai bàn tay buông thõng. Chén trà đầy ắp vẫn nằm trên đùi anh, hơi nước đã tắt, mặt trà phẳng lặng như một tấm gương nhỏ. Ông Năm để cho anh ngồi yên như thế một lúc lâu, không thúc giục. Ông hiểu rằng giây phút một người vừa chấp nhận cái chết của chính mình cũng giống như giây phút vừa bước ra khỏi một cơn mê dài — người ta cần một khoảng lặng để mắt quen với ánh sáng, để hiểu rằng thế giới vẫn còn đó, chỉ là mình đã đứng sang một phía khác của nó.
"Cháu sợ không?" Ông Năm hỏi.
Người thanh niên ngẫm nghĩ thật lâu, rồi lắc đầu. "Lạ thật chú ạ. Cháu tưởng cháu sẽ sợ lắm. Nhưng không. Cháu chỉ thấy... buồn. Một nỗi buồn nhẹ tênh. Như đặt xuống được một thứ gì đó nặng mình vác trên vai bao lâu nay mà không biết." Anh ngẩng lên, nhìn quanh tiệm như nhìn lần đầu. "Vậy là cháu đã đi loanh quanh suốt hai năm, mà cứ tưởng mình còn sống. Cháu đã làm khổ cô ấy. Mỗi lần cháu về phòng, đứng đó, có lẽ cô ấy cũng cảm thấy. Cô ấy chắc lạnh lắm."
Ông Năm im lặng. Ông đưa mắt về phía góc kệ, nơi bóng cô gái vẫn quỳ, mặt vùi trong hai bàn tay. Và lần này, ông quyết định làm một điều ông hiếm khi làm. Lời nguyền cấm ông nói ra sự thật về cái chết, cấm ông phán xét, can thiệp vào số phận người ta. Nhưng nó không cấm ông làm một người dẫn đường. Nó không cấm ông cho hai linh hồn cùng đứng chung một căn phòng được nhìn thấy nhau.
"Cháu này." Ông nói khẽ. "Cháu thử nhìn vào trong gương lần nữa đi. Nhưng lần này, đừng nhìn cháu. Nhìn ra phía sau lưng cháu ấy. Góc bên phải, chỗ cái kệ gỗ."
Chàng trai ngơ ngác, nhưng anh làm theo. Anh ngước nhìn vào tấm gương cũ, và để ánh mắt mình trượt qua hình ảnh chính mình, ra phía sau, vào cái góc tối nơi ánh đèn vàng không với tới. Thoạt đầu anh chẳng thấy gì ngoài bóng tối và đường viền lờ mờ của chiếc kệ. Rồi, từ trong cái bóng tối ấy, một dáng người hiện lên dần — như một bức ảnh đang được rửa trong khay thuốc, từ chỗ trống không, từng đường nét chậm rãi nổi lên: một mái tóc dài, một bờ vai gầy, một dáng quỳ run rẩy.
Anh nín thở. Cây kéo trên bàn dường như cũng ngừng phản chiếu ánh đèn.
"Là... là cô ấy." Giọng anh vỡ ra, run bần bật. "Là cô ấy chú ơi. Sao cô ấy lại ở đây? Sao cô ấy lại..." Câu hỏi nghẹn ngang nơi cổ. Bởi vì cùng lúc anh hỏi, anh đã hiểu. Anh hiểu vì sao người con gái mình thương lại đang ở chung một căn phòng với mình, trong một thế giới mà người sống nhìn xuyên qua cả hai. Anh hiểu rằng cô cũng đã sang bên này. Rằng nỗi buồn anh thấy trong gương mặt mờ ảo của cô không phải nỗi buồn của một người còn sống nhớ thương người đã khuất — mà là nỗi buồn của một người đã đi tìm anh, suốt một quãng đường dài và lạnh, và cuối cùng tìm thấy anh ở đây, trong căn tiệm cắt tóc cũ kỹ này.
Cô gái ngẩng đầu lên khỏi hai bàn tay. Mặt cô ướt đẫm. Và lần đầu tiên trong suốt buổi tối, cô nhìn thẳng vào người con trai — không phải qua một lằn ranh, không phải từ phía bên kia một tấm màn, mà nhìn anh như anh thật sự đang ở đó, đang nhìn lại cô.
"Anh tìm em mãi." Cô nói. Giọng cô nhỏ, mỏng như hơi nước, nhưng trong căn tiệm tĩnh lặng, ông Năm nghe rõ từng chữ. "Em chờ anh ở phòng. Em sơn lại tường, em kê lại giường, vì em nghĩ nếu em đổi mọi thứ đi thì anh sẽ về, sẽ thấy lạ mà ở lại với em. Nhưng anh cứ đến rồi đi, đến rồi đi, mà chẳng bao giờ thấy em. Em tưởng anh giận em. Em tưởng anh không muốn nhìn em nữa."
Người thanh niên bật khóc. Không phải tiếng khóc nức nở của người sống, mà một thứ khóc lặng lẽ, trong suốt, như mưa rơi qua một khung cửa không kính. "Anh không thấy em." Anh nói. "Anh có thấy em đâu. Anh tưởng em tránh anh. Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì để em chờ. Anh đâu biết... anh đâu biết là cả hai mình đều đã..."
Ông Năm lùi lại một bước, lặng lẽ, để dành lại căn phòng cho hai người họ. Ông cảm thấy mình thừa thãi ở khoảnh khắc này, và đó là một cảm giác đẹp đẽ hiếm hoi mà bốn mươi năm qua ông chỉ được nếm trải vài lần. Ông nhìn hai cái bóng trong gương từ từ tiến lại gần nhau, hai dáng người trong suốt, hai nỗi cô đơn đã đi tìm nhau qua một thành phố đầy người sống mà chẳng ai nhìn thấy họ. Và ông biết, đêm nay căn tiệm nhỏ của ông đã trở thành một thứ gì đó hơn cả một tiệm cắt tóc.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Nhưng tiếng mưa giờ đã dịu lại, không còn gõ lên mái tôn như những ngón tay đếm ngược, mà như một bàn tay vỗ về rất khẽ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →