Người thanh niên không quay đi. Anh đã hứa, và dù mỗi giây trôi qua trong tấm gương kia mỗi nặng nề hơn, anh vẫn giữ lời. Đôi mắt anh dán vào hình ảnh mờ nhạt của chính mình, và ông Năm, đứng sau lưng anh, có thể đọc được từng đợt sóng đang dậy lên trong lòng chàng trai qua sự thay đổi rất nhỏ trên gương mặt: cái nhíu mày, cái mím môi, cái run khẽ nơi khóe mắt. Tấm gương đang kéo anh trở về một nơi nào đó. Một nơi anh đã chôn rất sâu.
"Cháu nhớ rồi." Anh nói, giọng xa xăm như vọng từ đáy giếng. "Cái đêm mưa ấy. Chú hỏi lúc nãy, cháu bảo cháu không nhớ. Nhưng giờ cháu nhớ rồi chú ạ."
Ông Năm không hỏi gì. Ông biết, khi một người bắt đầu nhớ, điều tệ nhất là cắt ngang dòng nhớ của họ. Ông chỉ lặng lẽ đặt một tay lên vai chàng trai, một cái chạm rất nhẹ, đủ để anh biết mình không một mình trong cái đêm mưa ấy nữa.
"Tối hôm đó cháu đi làm về muộn." Chàng trai nói, mắt vẫn nhìn vào gương, nhưng ánh nhìn đã trượt qua tấm kính, trượt vào một khoảng không xa hơn. "Trời mưa to lắm, mưa như đêm nay. Cháu chạy xe trên đường Điện Biên Phủ. Cháu nhớ nước ngập tới gần nửa bánh, đèn đường nhòe hết cả. Cháu vội về, vì cô ấy nhắn tin bảo nấu canh chua chờ cháu, bảo cháu về ăn kẻo nguội. Cháu nhớ cháu còn cười một mình trong mưa, nghĩ tới tô canh chua nóng." Anh dừng lại. Một nụ cười mỏng thoáng qua môi anh, rồi tắt lịm. "Cháu nhớ tới đó thôi chú ạ. Sau đó là một tiếng động rất lớn. Rồi tối sầm. Cháu không nhớ gì nữa."
Bên ngoài, một tiếng sấm ì ầm lăn qua bầu trời thành phố, và ánh chớp lóe lên trong khoảnh khắc rọi sáng cả căn tiệm, làm tấm gương bừng lên một màu trắng lạnh. Trong khoảnh khắc chớp lóe ấy, ông Năm thấy rõ — rõ hơn bao giờ hết — cái dáng người trong gương đã trở nên trong suốt đến mức nào. Ánh chớp xuyên qua hình anh như xuyên qua một làn khói. Còn ở góc kệ, bóng cô gái đã quỳ sụp xuống, hai bàn tay che mặt, đôi vai run lên trong tiếng nức nở không thành tiếng mà chỉ riêng ông nghe được.
"Cô ấy chờ cháu cả đêm." Ông Năm nói khẽ, và lần này lời nói thoát ra được, bởi đó không phải sự thật cấm kỵ về cái chết, mà chỉ là một điều ông được phép nhắc. "Cháu có nghĩ vậy không? Một người con gái nấu canh chua, chờ người mình thương về ăn. Cháu nghĩ đêm đó cô ấy chờ tới mấy giờ?"
Chàng trai im lặng rất lâu. Tiếng mưa lấp đầy khoảng lặng ấy, đều đặn, kiên nhẫn, như một người mẹ ru con. Rồi anh nói, giọng vỡ ra: "Cháu nhớ rồi chú ơi. Cái buổi tối cô ấy khóc, cô ấy nắm tay cháu gọi tên cháu mãi — đó không phải lúc cháu cãi nhau với cô ấy như cháu vẫn tưởng. Đó là... đó là ở bệnh viện. Cháu nằm đó, và cô ấy ngồi bên giường. Cô ấy gọi tên cháu. Cháu nghe thấy hết. Cháu muốn đáp lắm, muốn nói với cô ấy là cháu ổn, là cháu đây, đừng khóc. Nhưng cháu không mở miệng được. Cháu không cử động được. Cứ như cháu bị nhốt trong một cái gì đó tối om, và càng cố thoát ra thì càng chìm sâu."
Ông Năm nhắm mắt. Ông đã nghe câu chuyện này dưới hàng trăm hình hài khác nhau, suốt bốn mươi năm. Nhưng chưa lần nào nó thôi làm trái tim già nua của ông quặn lại. Khoảnh khắc một người nhận ra rằng cái đêm họ tưởng là một cuộc cãi vã, một sự lạnh nhạt, một lần giận dỗi — thật ra là đêm họ trút hơi thở cuối cùng. Khoảnh khắc họ hiểu rằng người kia không tránh mặt họ, không hết yêu họ, mà chỉ đơn giản là không còn nhìn thấy họ được nữa.
"Rồi sau đó?" Ông Năm hỏi, dù ông đã biết câu trả lời.
"Rồi cháu tỉnh dậy." Chàng trai nói. "Cháu tưởng mình tỉnh dậy. Cháu về phòng trọ, mọi thứ vẫn như cũ. Cháu đi làm, cháu về, cháu chờ cô ấy. Nhưng cô ấy cứ xa dần. Đồ đạc trong phòng cứ đổi chỗ. Người ta nhìn xuyên qua cháu ngoài đường. Cháu gọi, không ai nghe. Cháu cứ nghĩ là tại cháu. Tại cháu đã làm gì sai." Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào ông Năm qua gương, đôi mắt giờ đã đẫm một thứ nước mắt trong suốt. "Cháu chưa từng làm gì sai, đúng không chú? Chỉ là cháu... cháu không còn ở đây nữa."
Câu nói ấy treo lơ lửng trong không khí ẩm của căn tiệm, nhẹ như một sợi tóc rơi, mà nặng như cả một đời người. Ông Năm cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại — không phải vì lời nguyền lần này, mà vì một thứ cảm xúc thật của con người, thứ cảm xúc mà bốn mươi năm hành nghề vẫn chưa thể làm ông chai sạn. Ông không gật đầu, cũng không lắc đầu. Ông chỉ siết nhẹ vai chàng trai, để cái siết ấy nói thay cho ông tất cả những gì lưỡi ông không được phép thốt ra.
Và trong tấm gương cũ, dưới ánh đèn vàng run rẩy, hình hài chàng trai khẽ rung lên — không phải vì sợ, mà như một thứ gì đó đã căng cứng suốt hai năm trời cuối cùng bắt đầu được nới lỏng ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →