Người thanh niên uống trà, hai tay ôm lấy chén nóng như tìm chút hơi ấm. Ông Năm để ý anh ta cầm chén rất lâu mà chén trà dường như không vơi đi. Hơi nước vẫn bốc lên, nhưng mực trà vẫn nguyên. Ông không nói gì. Ông chỉ lặng lẽ cầm lược, chải lại mái tóc đã cắt được phân nửa của chàng trai, và bắt đầu gợi chuyện một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
"Cháu kể chú nghe về căn phòng trọ của cháu đi." Ông nói. "Cái phòng có cửa sổ nhìn ra hẻm ấy. Cháu sống ở đó lâu chưa?"
"Lâu rồi chú ạ." Người thanh niên đáp, ánh mắt dịu lại khi nhắc đến nơi ấy. "Cháu với cô ấy chuyển về đó từ hồi mới yêu nhau. Phòng nhỏ thôi, nhưng được cái sáng. Buổi sáng nắng chiếu vào tận giường. Cô ấy thích lắm. Cô ấy hay ngồi bên cửa sổ đọc sách, để nắng rọi lên trang giấy."
Anh ta dừng lại, mỉm cười. Nhưng rồi nụ cười ấy chùng xuống, và một nếp nhăn bối rối hiện trên trán. "Mà... lạ nhỉ. Cháu nhớ căn phòng rõ lắm. Nhớ cái cửa sổ, nhớ vệt nắng. Nhưng dạo gần đây mỗi lần cháu về, căn phòng cứ... khác đi. Đồ đạc không còn ở chỗ cũ. Có lần cháu về thấy giường được kê sang chỗ khác, tường sơn lại màu khác. Cháu hỏi cô ấy, nhưng..." Giọng anh nhỏ dần. "Nhưng dạo này cháu ít gặp cô ấy lắm chú ạ. Cứ như cô ấy tránh mặt cháu. Hay là cháu đã làm gì sai?"
Ông Năm cắt một lọn tóc, chậm rãi. Trong gương, ông thấy bóng cô gái ở góc kệ rung lên khi chàng trai nói đến điều ấy. Một nỗi xót xa hiện rõ trên gương mặt mờ ảo của cô. Ông hiểu rồi. Căn phòng đổi khác không phải vì ai dọn đồ. Đó là vì căn phòng đã có chủ mới. Người sống đã dọn vào, sơn lại tường, kê lại giường, sống cuộc đời của họ. Còn chàng trai chỉ là một bóng hình vẫn trở về thói quen cũ, đứng giữa căn phòng từng là của mình mà không hiểu vì sao mọi thứ đã đổi thay.
"Cháu có nhớ lần cuối cháu gặp cô ấy không?" Ông Năm hỏi, giọng cẩn trọng. "Lần cuối hai người nói chuyện với nhau ấy."
Người thanh niên nhíu mày, cố lục tìm trong trí nhớ. "Cháu... cháu không chắc. Hình như là một buổi tối. Trời mưa. Cô ấy khóc. Cô ấy nắm tay cháu rất chặt, gọi tên cháu, gọi mãi." Mắt anh thoáng đỏ lên. "Cô ấy gọi cháu, nhưng cháu không trả lời được. Cháu muốn nói lắm, mà không nói được. Giống như có cái gì đó chặn ngang. Rồi sau đó... cháu không nhớ gì nữa. Mọi thứ tối sầm lại."
Ông Năm ngừng tay. Cây kéo lơ lửng trong không trung. Câu chuyện ấy, cái cảnh ấy — một người gọi tên trong nước mắt, một người muốn đáp mà không đáp được, rồi tất cả tối sầm — ông đã nghe nó nhiều lần, từ nhiều người khách của đêm. Đó luôn là cùng một câu chuyện, kể bằng những lời khác nhau. Đó là khoảnh khắc cuối cùng. Khoảnh khắc người ta rời đi mà chưa kịp hiểu rằng mình đang rời đi.
"Cháu ơi." Ông Năm nói rất khẽ, đặt một bàn tay lên vai chàng trai. Ông muốn nói thẳng. Ông muốn bảo: cháu à, cô ấy không tránh mặt cháu đâu, là cháu đã đi xa cô ấy rồi, xa lắm rồi. Nhưng lời ấy vừa chạm đến cổ họng, ông đã thấy nó nghẹn lại, cứng như một viên đá. Lời nguyền bốn mươi năm. Ông không được phép nói ra sự thật. Lưỡi ông như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Ông buông tay, thở dài. Cơn nghẹn quen thuộc ấy, sau bốn mươi năm, vẫn cay đắng như lần đầu.
"Chú định nói gì hả chú?" Người thanh niên ngước nhìn ông trong gương.
"Chú..." Ông Năm nuốt khan. "Chú định nói là, có những chuyện cháu phải tự nhớ ra. Chú không nói thay cháu được. Nhưng chú giúp cháu được một việc."
"Việc gì ạ?"
Ông Năm nhìn vào tấm gương lớn trước mặt. Tấm gương loang lổ vết bạc, đã phản chiếu hàng nghìn gương mặt suốt bốn mươi năm. Ông chợt nghĩ, có lẽ tấm gương này cũng là một thứ chìa khóa. Lời nguyền cấm ông nói, nhưng nó không cấm tấm gương soi. Và đôi khi, một người chỉ cần nhìn thấy chính mình thật rõ — rõ hơn họ từng dám nhìn — là đủ để hiểu ra tất cả.
"Lát nữa." Ông Năm nói, giọng dịu dàng nhưng chắc nịch. "Khi chú cắt xong, chú sẽ xoay ghế cháu lại, để cháu đối diện với tấm gương này. Và cháu sẽ nhìn. Nhìn thật kỹ, thật lâu. Đừng quay đi, dù cháu thấy gì. Hứa với chú nhé."
Người thanh niên nhìn ông, ánh mắt vừa tin tưởng vừa thoáng một nỗi sợ mơ hồ mà chính anh cũng không hiểu. Nhưng anh gật đầu.
Và bên ngoài, mưa Sài Gòn lại nặng hạt hơn, gõ lên mái tôn như những ngón tay đang đếm ngược.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →