🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ông Năm chưa cầm lược lên ngay. Ông cần một khoảng lặng để sắp xếp lại lòng mình, để cái ý định vừa nảy ra không tan đi như sương. Ông bước ra phía sau, lấy ấm nước nóng vẫn ủ trên bếp dầu, rót ra hai chén trà. Trong lúc đợi nước ngấm, ông đảo mắt nhìn quanh tiệm — và đột nhiên ông nhận ra mình với chàng trai không phải là hai người duy nhất trong căn phòng.

Ở góc xa nhất, nơi ánh đèn vàng không với tới, nơi bóng tối tụ lại thành một mảng đặc quánh giữa chiếc tủ kính cũ và bức tường loang lổ, có một người đang ngồi. Một người đàn ông. Ông ta ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp kê sát tường, hai tay đặt lên đùi, lưng thẳng, đầu hơi cúi. Ông Năm khựng lại, chén trà nóng suýt tuột khỏi tay.

Người đàn ông ấy đã ngồi đó từ bao giờ? Ông Năm không nghe tiếng cửa mở. Không nghe tiếng bước chân. Không nghe một tiếng động nào. Mà tiệm thì nhỏ, ông lại quen từng góc đến mức nhắm mắt cũng biết đường đi. Vậy mà có một người lạ ngồi trong góc, lặng lẽ, và ông không hề hay biết.

Ông Năm cố nhìn cho rõ gương mặt người ấy. Nhưng càng nhìn, ông càng thấy gương mặt ấy mờ đi, như thể ánh mắt ông cứ trượt khỏi nó, không tài nào bám vào được. Ông chỉ kịp ghi nhận một dáng người trung niên, một bộ quần áo sẫm màu không rõ kiểu, một sự bất động hoàn toàn. Người đàn ông không nhìn ông Năm, cũng không nhìn chàng trai trên ghế. Ông ta chỉ ngồi đó, như một người chứng kiến, một kẻ quan sát đã quen với việc đứng ngoài mọi thứ.

"Anh kia." Ông Năm hắng giọng, hỏi về phía góc tối. "Anh đợi cắt à? Để tôi xong người này rồi tới anh."

Người đàn ông không trả lời. Không gật, không lắc đầu. Không một chuyển động nào cho thấy ông ta đã nghe.

"Chú nói với ai đấy?" Người thanh niên trên ghế hỏi, ngơ ngác nhìn theo hướng mắt ông Năm.

Ông Năm quay lại nhìn anh. "Với người ngồi trong góc kia. Cháu không thấy à?"

Chàng trai nhìn vào góc tối, chăm chú, rồi lắc đầu, vẻ thật thà. "Cháu chẳng thấy ai cả chú ạ. Góc đó trống mà. Chỉ có cái tủ với bức tường thôi."

Ông Năm im lặng. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng ông, không phải cái lạnh của sợ hãi, mà của một sự nhận biết mơ hồ. Trong bốn mươi năm hành nghề, ông đã thấy nhiều thứ người khác không thấy — những con số, những bóng hình trong gương, những vị khách của nửa đêm. Nhưng người đàn ông trong góc này khác hẳn. Ông Năm thấy được ông ta, nhưng không nhớ được mặt ông ta. Và người thanh niên — vốn đã đứng nửa chân bên kia lằn ranh — lại hoàn toàn không thấy.

Ông ta không thuộc về bên này. Cũng không thuộc về bên kia. Ông ta thuộc về cái khe hẹp ở giữa.

Ông Năm chậm rãi đặt một chén trà xuống bàn, gần chỗ chàng trai, rồi cầm chén còn lại bước vài bước về phía góc tối. Nhưng càng tới gần, ánh đèn càng như loãng ra, và cái bóng người ấy càng lùi sâu vào trong sự mờ mịt, không phải bằng cách di chuyển, mà bằng cách đơn giản là trở nên khó nhìn hơn, như một ký ức đang phai. Ông Năm dừng lại. Ông hiểu rằng có những thứ không nên đến quá gần, không nên hỏi quá nhiều.

"Thôi được." Ông nói khẽ, đặt chén trà xuống mặt tủ kính, như một lời mời lịch sự dành cho vị khách câm lặng. "Anh cứ ngồi đó. Tôi không làm phiền anh."

Ông quay lưng bước về phía chàng trai, và khi ông ngoái lại lần cuối, người đàn ông trong góc vẫn ngồi đó, bất động, đầu hơi cúi, như đang lắng nghe một thứ âm thanh mà chỉ riêng ông ta nghe được. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng ông Năm — cảm giác rằng người đàn ông ấy không đến đây để cắt tóc, không đến để được tiễn, mà đến để ghi lại. Để chứng kiến điều sắp xảy ra đêm nay, rồi lặng lẽ đi, mang theo nó vào một cuốn sổ vô hình nào đó.

"Chú ổn không?" Người thanh niên cầm chén trà ấm, hỏi. "Mặt chú tái đi kìa."

"Chú ổn." Ông Năm ngồi xuống, nhấp một ngụm trà cho ấm lại lồng ngực. "Già rồi, chú hay thấy những thứ không có ở đó. Cháu đừng để ý."

Nhưng ông để ý. Ông để ý rất kỹ. Và ông biết, sự xuất hiện của người đàn ông trong góc không phải ngẫu nhiên. Như thể có ai đó, ở đâu đó, đã đánh dấu căn tiệm nhỏ này vào đêm nay — đêm mà một người sắp tìm lại được sự thật về cái chết của chính mình.

Hết Chương 62

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 63
← TrướcTiếp →