Ông Năm cắt nốt phần tóc còn lại, nhưng tay ông không còn theo nhịp quen thuộc nữa. Mỗi nhát kéo bây giờ đều mang một sức nặng lạ. Cây kéo trong tay ông, thứ ông đã cầm suốt bốn mươi năm đến mức quên cả sự tồn tại của nó, đêm nay bỗng nặng trĩu, lạnh ngắt, như một khối kim loại được đúc từ chính những năm tháng câm lặng của đời ông.
Ông dừng tay, nhìn xuống cây kéo. Dưới ánh đèn vàng, hai lưỡi thép sáng lên một thứ ánh kim mỏng manh, sắc lẻm. Bốn mươi năm trước, đây chỉ là một cây kéo. Một dụng cụ. Một vật vô tri bằng sắt và đinh tán. Nhưng từng ấy năm cắt tóc cho người sống lẫn người chết, từng ấy năm nhìn thấy con số định mệnh trên đầu mỗi người mà không được hé răng, cây kéo đã thôi là một dụng cụ. Nó đã trở thành một thứ khác.
Nó là gông cùm.
Ông Năm cảm nhận điều đó rõ ràng đến mức gần như đau đớn. Mỗi sáng, ông mở cửa tiệm và cầm cây kéo lên — như một người tù tự khoác lên cổ mình sợi xích. Mỗi tối, ông đặt nó xuống — nhưng sợi xích không bao giờ thật sự rời khỏi ông. Nó theo ông vào giấc ngủ, theo ông vào những giấc mơ mà ở đó ông vẫn cắt tóc cho những gương mặt đã khuất từ lâu, vẫn thấy những con số mờ như khói lơ lửng trên đầu họ, vẫn nghe lời cảnh báo nghẹn lại nơi cổ họng mình, đêm này qua đêm khác.
Lời nguyền vô hình ấy đã đè nặng lên số phận ông suốt bốn mươi năm. Nó không có hình hài, không có trọng lượng có thể cân đo, nhưng nó cong lưng ông xuống, làm chậm bước chân ông, làm mắt ông lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn mà người trong xóm không hiểu nổi. Họ tưởng ông Năm trầm tính vì tuổi già. Họ không biết rằng ông trầm tính vì ông đã quen với việc nuốt vào trong tất cả những gì lẽ ra phải được nói ra.
"Chú lại buồn rồi." Người thanh niên nói khẽ. Mắt anh ta vẫn nhắm, nhưng dường như anh cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. "Cháu thấy chú cứ cầm cây kéo mà không cắt nữa."
Ông Năm hơi giật mình. "Sao cháu biết?"
"Cháu không biết." Anh ta khẽ cười. "Cháu chỉ... cảm thấy. Dạo này cháu hay cảm thấy được nhiều thứ mà trước đây cháu không để ý. Như là khoảng cách giữa người với người. Như là một căn phòng vừa có ai bước vào, dù cháu không nghe tiếng động. Như là chú đang buồn, dù chú không nói." Anh ta dừng lại. "Chú thấy lạ không?"
Ông Năm thấy lạ. Nhưng ông không nói. Bởi vì ông hiểu cái mà chàng trai đang mô tả. Đó là cảm giác của một người đang dần rời khỏi bờ bên này. Khi người ta sắp đi sang cõi khác — hoặc khi người ta đã sang từ lâu mà chưa biết — các giác quan thông thường mờ đi, nhưng một thứ giác quan khác lại mở ra. Họ bắt đầu cảm được những thứ vô hình. Họ bắt đầu chạm được vào nỗi buồn của người khác như chạm vào một mặt vải.
"Không lạ đâu." Ông Năm đáp. "Chỉ là cháu đang nhạy cảm hơn thôi."
Ông đặt cây kéo xuống mặt bàn gỗ. Tiếng kim loại chạm gỗ vang lên khô khốc trong căn tiệm tĩnh mịch, một âm thanh nhỏ nhưng làm cả ông lẫn chàng trai khẽ rùng mình. Ông nhìn cây kéo nằm đó, bất động, hứng ánh đèn. Bốn mươi năm. Ông tự hỏi, nếu một ngày nào đó ông có thể đặt nó xuống và không bao giờ cầm lên nữa, thì lời nguyền có buông tha ông không? Hay cây kéo chỉ là cái vỏ bên ngoài, còn sợi xích thì đã ăn sâu vào tận xương tủy?
Trong gương, ở rìa khung kính, bóng cô gái lại hiện ra. Lần này rõ hơn một chút. Cô vẫn không nói gì, nhưng đôi mắt cô — buồn và dịu — như đang cầu xin ông một điều. Ông Năm nhìn cô, rồi nhìn người thanh niên, rồi nhìn cây kéo trên bàn. Và một ý nghĩ thành hình trong đầu ông, chậm rãi nhưng chắc chắn, như con số hiện dần trên đỉnh đầu một người khách.
Có lẽ cây kéo này không chỉ là gông cùm. Có lẽ, sau bốn mươi năm, nó còn có thể là một thứ khác — một chiếc chìa khóa. Ông không được phép nói ra sự thật cho người ta nghe; lời nguyền không cho phép. Nhưng lời nguyền có cấm ông cắt tóc không? Có cấm ông để một người tự nhìn vào gương và tự nhận ra mình không?
Ông Năm cầm cây kéo lên lần nữa. Lần này, nó vẫn nặng, vẫn lạnh. Nhưng trong cái nặng lạnh ấy, ông thấy le lói một điều gì đó ông chưa từng cảm thấy suốt bốn mươi năm: một tia hy vọng mỏng như sợi tóc.
"Cháu này." Ông nói, giọng khàn nhưng vững. "Lát nữa cắt xong, chú muốn cháu nhìn thật kỹ vào gương. Nhìn cho rõ. Cháu chịu không?"
Người thanh niên mở mắt, hơi ngạc nhiên, rồi gật đầu. "Dạ. Sao lại không chú."
Anh ta không biết rằng cái gật đầu ấy là bước đầu tiên trên một con đường mà từ đó không có lối quay lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 62 →